Trăng cao quá & Hôn má

Cheek Kising

Cheek Kising

Không biết độc giả cảm giác thế nào khi hôn lần đầu? Blog HM làm chuyện đó toát mồ hôi vì không biết bắt đầu…từ đâu. Chuyện tưởng đơn giản, nhưng đi sâu vào “chuyên môn” thấy khó ra trò. Ở đây không bàn về cái hôn tình tứ trong công viên, nhà nghỉ mà chuyện hôn má…xã giao.

Blog HM đi nhiều nên thấy cần viết một entry về cheek kissing. Xem bạn bè Latin hôn má nhau mình rất thèm, làm sao học được cái “chút chút” tưởng chừng đơn giản này.

Viết thế thôi, Blog HM không biết làm thế nào và vô cùng kỵ chuyện ôm hôn. Bây giờ đang cúm lợn H1N1, càng nên tránh, kể cả bắt tay. Cúi gập lưng chào như anh Nhật lùn hóa hay, thà đau cột sống còn hơn vào nằm khoa Nhiệt đới của Bệnh viện Bạch Mai. Tuy thế, khi cần xã giao thì mình cũng nên biết bắt đầu như thế nào.

Vài tuần trước, VTV đưa tin một vị lãnh đạo của ta đón khách từ Bắc Âu tới. Không hiểu hai người đã quen nhau từ trước hay chỉ là phép xã giao thông thường mà chủ ta ôm chầm lấy bà Bộ trưởng, hôn rối rít lên mặt khách. Không hiểu bà có ngượng không, nhưng khán giả màn ảnh nhỏ tủi thay cho lễ tân “lúa nước”.

Dân Việt Nam rất thạo xe ôm, bia ôm, karaoke ôm, internet ôm, café ôm, gặt lúa ôm, nhưng không biết về ngoại giao…ôm. Nói chung, khoản hôn hít, dân ta rất kém, dù trong bóng tối hay công viên, từ trẻ đến già chả kém bất kỳ một tài tử điện ảnh Pháp, Ý hay Mỹ nào.

Anh bạn kể, lần đầu tiên được một bạn nữ Brasil đưa má hôn. Thay vì đưa môi gần vào má, nhưng không chạm hẳn vào da thịt và “chụt gió” một cái, bố nhà ta cứ đưa cả đôi môi ướt đẫm nước…bọt lên bất kể chỗ nào với được trên mặt khách, hai tay ôm lấy eo bạn nữ, ghì chặt bộ ngực đồ sộ của nàng vào người mình, cho rằng như thế mới tình cảm.

Sau này bị góp ý, anh ngượng chín người. Bây giờ, dù đi tây tầu rất nhiều, mỗi lần ai đó chìa má hôn, anh rụng rời hết cả chân tay, hồn vía lên mây và lại hôn…bừa bãi.

Hôn má là thói quen của dân Latin, Nam Âu, Địa Trung Hải, Cận Đông. Dân Mỹ, Canada, Á hay Bắc Âu thì không thích kiểu chào thân ái này. Dân Bắc Âu xem VTV sẽ rất lạ, tại sao vị nhà ta cứ ôm chầm lấy bà Bộ Trưởng nước họ, trong khi dân Anam nhà mình, nam nữ thụ thụ bất thân.

Hỏi cách hôn má và ôm thân mật thế nào ư, xin các bạn đọc entry này và góp ý. Ai có cao kiến gì, xin ghi vào để chia sẻ tri thức…“hôn”.

Không chạm vào má

Không chạm vào má

“Giao thiệp” kiểu này đại loại, hai đối tượng (nam-nữ, nữ-nữ, nhưng nam-nam thì không nên, họ tưởng gay), chìa má chạm vào nhau, hoặc một bên dùng môi chạm nhẹ vào má đối tác, “chút” nhẹ một cái, đừng to quá, họ lại tưởng mình muốn…làm tình.

Động tác hôn đó có thể nhắc lại vài lần, nhưng không thể chùn chụt mãi được. Hôn má đi kèm theo ôm cũng có, và đôi khi cũng không cần…ôm. Nếu phải ôm thì nhè nhẹ thôi, đừng ôm chầm lấy người ta như vị lãnh đạo nọ kéo bà Bộ trưởng nước người vào lòng. Mạnh nhẹ, ngắn dài, tùy thuộc vào sự thân quen, cung bậc văn hóa, từng vùng, từng quốc gia.

Dân Mỹ trong thành phố mới hôn nhau, về quê thì đừng cố ôm mà ăn tát. Đàn ông, đàn bà hôn má nhau chỉ khi thân quen.

Dân Latin không quen nhau cũng có thể chìa má cho bạn. Với Argentina, Uruguay, hai đàn ông có thể hôn má nhau để chào hỏi. Gặp dân Colombia thì chớ nên, vì cánh đàn ông vùng đó chỉ thích chìa tay.

Sang Ba Lan quí tộc rất mệt. Giơ tay bắt thì phụ nữ lại úp mu bàn tay, ý nói, xin ông hãy cúi xuống hôn đi (proszę pana, całować ręku). Đặt môi thế nào để tránh khi hôn xong, quí bà vội quay đi tìm giấy lau tay vì bạn đã…nhổ bọt vào đó.

Trai làng ra thành phố, cái gì cũng lạ lẫm, từ nhà cao tầng đến thang máy rồi nhà vệ sinh có bệ ngồi. Thấy bồn rửa mặt thì cứ cãi lấy được, đó là chỗ đi tiểu, vì ngang tầm của các bố ấy kéo…khóa quần. Trong lavabo thấy vũng nước đọng lại cho là chỗ giặt khăn tay để rửa mặt.

Bạn bè

Bạn bè

Dân ta hội nhập quốc tế cũng giống trai làng ra tỉnh với nhiều khái niệm hay giá trị bị đảo lộn. Kinh tế vi mô rồi vĩ mô dễ bị loạn, toàn cầu hóa cứ tưởng ngon xơi. Đầu tư nước ngoài sang nịnh vài câu “các bạn sắp thành rồng, hổ”  nghe sướng tai, bán cả tài nguyên, sông hồ với giá rẻ như cho.

Đôi lúc nhầm lẫn, có giá trị nhân loại đáng  học thì bỏ qua, cái người ta quên rồi thì mình cứ ra sức tìm hiểu, chẳng qua vì thiếu thông tin sau lũy tre làng.

Sang nước người gặp bạn, nhớ vài câu ngoại ngữ chào đã khó, học cách bắt tay, ôm vai, hôn hít hóa ra còn khó hơn. Cư dân nền văn minh lúa nước sông Hồng bốn ngàn năm không bảo nhau, dễ rơi vào tình trạng bác lãnh đạo chào khách phương xa làm khán giả VTV toát mồ hôi vì nụ hôn đầu đời.

Chuyện vui về đôi nam nữ ngồi tâm sự, ngắm trăng. Chàng đọc thơ “Trăng hôm nay cao quá” thì nàng phụ họa “Trăng muốn hôn vào má”. Việc gì xảy ra có thể đoán được. Thấy cá cắn câu, chàng đọc tiếp “Trăng hôm nay cao tít” thì bỗng bốp, một cái tát nảy lửa. Hôn không đúng chỗ, đúng lúc dễ bị ăn chưởng.

Trong xã giao, không ai tát bạn cả. Người ta tránh lần sau giơ má cho bạn hôn mới thực sự đau hơn cả cái tát.

Hiệu Minh. 21- August 2009

6 Responses to Trăng cao quá & Hôn má

  1. Pham Thanh Ngoc says:

    Em song kha lau o Dia Trung Hai nhung thay chi nhung nguoi quen nhau lau roi moi hon nhau. Khi moi gap lan dau ho cung cung chi bat tay hay gat dau nhe va noi vai cau dai loai “very pleased”. Khi hon, cung khong qua ham ho, chi can cham ma vao nhau, moi danh cai chut (hoac khong cung duoc). Voi nhung nguoi lan dau ra nuoc ngoai, chua thong thao cach chao hoi cua nguoi ban dia, em nghi cu nen giu dung phong cach Viet la hop hon ca.

  2. Flan says:

    Em ngưỡng mộ bác HM quá. Bài viết nào cũng rất hay, hay vô cùng.

    Đọc bài này chết cười…

    ( Nói nhỏ bác: mấy bác nhà mình cứ tưởng Tây là thích hôn, phải đè ra hôn cho bằng được)

  3. leminhs says:

    Ngoại trừ những nghi lễ ngoại giao hay trong hòang tộc mà ai cũng phải học, thì mọi sự cũng không “đánh đố” lắm đâu bác. Chút ít để ý là được.

    Bản thân tôi khi gặp phái nữ thì cứ để họ “ra đòn” trước. Nhìn vào mắt họ, nếu họ chìa tay thì ta bắt tay, nếu họ chìa má thì ta cứ ung dung nhẹ nhàng hôn vào, nhưng chớ vừa hôn/bắt tay vừa liếc ngang, nhìn chỗ khác.

    Nếu biết chút ngoại ngữ ta cũng có thể hỏi han trước. Ta cũng đừng quên là người phương Tây cũng rất ham học hỏi và thường độ lượng với dân Á Đông và VN trong chuyện giao thiệp. Dĩ nhiên những vị “làm tới” như trong bài thì không nên.

    Blog HM: Đây là một lời khuyên chí lý từ Sydney… Có lẽ dân Aussi cũng hay hôn nên anh Lê Minh rất quen rồi. Thanks for the tip

  4. dtran3 says:

    Nếu không biết hôn cũng đừng ngại, một cái ôm nhẹ nhàng cũng đủ khiến tình thân tăng lên rất nhiều. Trừ phi các bác muốn nhiều hơn thế nhưng năng lực hạn chế. Không ôm hôn thì buồn lắm ạ.

  5. cobabacki says:

    Đúng vậy, cái gì cũng phải học. Các cụ đã dạy:”Học ăn, học nói. Học gói, học mở”. với thế giới văn minh chúng ta còn phải “học yêu, học hôn” nữa. Kĩ nămg giao tiếp cần phải đưa vào chương trình giáo dục trong nhà trường.

    Quanh vụ “trăng cao quá” và “trăng cao tít” CB xin được góp một vụ nữa: trong Thúy Nga Paris Nguyễn Ngọc Ngạn kể; Có anh chàng khoe bất kì tên cô gái nào theo vần anh cũng hôn được vào một bộ phận cơ thể tương ứng, xin mời các cô cứ giới thiệu tên mình. Một cô nói, em tên Na. Anh ứng tác: Anh xin hôn vào má. Một cô nói, em tên là Ngân. Anh ứng tác: Anh xin hôn vào chân. Một cô nói, em tên là Mít, hihi!

  6. Không hôn says:

    Bài hay. Đi công tác nước ngoài, tôi sợ nhất hôn má, đúng như tác giả kể. Nhưng các em cứ giơ ra thì biết làm thế nào?

    Tác giả nên cho vài tip làm thế nào ra hiệu cho họ biết là dân VN ta không biết…hôn.

%d bloggers like this: