Người Việt ta giữa kỳ…thua

Quận Cam tranh cử. Ảnh: NVOL

Hôm qua đi họp thấy mấy đồng nghiệp có dán tờ giấy nhỏ trên ngực “I voted – tôi đã bầu”, biết là cuộc bầu cử vào Hạ viện và Thượng viện đã bắt đầu. Hỏi vài bạn, bầu cho ai, họ trả lời rất khéo “Tôi bầu cho Mr. $$$”.

Kinh tế đóng vai trò chủ đạo trong mọi cuộc bỏ phiếu, từ tổng thống đến nghị viên, từ chức chủ tịch phường đến thống đốc bang. Ai mang lại đô la thì người ta “YEA”.

Sáng nay (3-11-2010) đi metro, đọc tờ Express miễn phí. Nhìn ảnh minh họa những ngón tay chỉ vào con lừa (biểu tượng của đảng Dân chủ) với tiêu đề “Let the blame begin – Hãy để các chỉ trích bắt đầu”. Vào các trang mạng thì biết Lừa đang mất nhiều ghế ở Quốc hội (Hạ Viện), đang cố giữ ghế ở Thượng viện.

Xanh - Đỏ chen nhau. Ảnh: WP.

Thực ra đó cũng là bình thường ở nước Mỹ. Khi Dân chủ, lúc Cộng hòa, họ thay nhau lãnh đạo Hoa Kỳ. Anh nào không làm tốt thì khó mà ôm ghế. Kinh tế thảm hại với 10% thất nghiệp, tương đương với 15 triệu người không công ăn việc làm (khoảng 150 triệu người trong độ tuổi lao động trong số hơn 300 triệu người Mỹ).

Bầu cử ‘giữa kỳ’ vì sự kiện diễn ra ở giữa nhiệm kỳ bốn năm của tổng thống Mỹ. Như một tiền lệ ở Hoa Kỳ, đảng của Tổng thống đương quyền ít khi thành công ở cuộc bầu cử giữa kỳ đầu tiên. Đảng của Truman (1946), Johnson (1966), Reagan (1982) và Clinton (1994) đều bị thua trong cuộc bầu cử giữa kỳ. Thất bại lần này của Obama cũng là chuyện của bè lũ…lịch sử.

Khi Cộng hòa chiếm áp đảo trong Quốc hội thì cả việc cải cách y tế, dù đã thông qua, vẫn bị ách lại. Các chi tiêu của Chính phủ Obama không còn thoải mái như bên ta chi cho Vinashin hay lễ hội Thăng Long 1000 năm.

Tin buồn nhất của người Mỹ gốc Việt là bác Joseph Cao (Cao Quang Ánh) vừa công bố thua đối thủ Cedric Richmond. Richmond thắng lớn với 64% phiếu trong khi bác Ánh chỉ đạt 34%.

Bác Cao Quang Ánh là người duy nhất của phe Cộng hòa dám “phản bội đảng”, bỏ phiếu ủng hộ dự luật cải tổ y tế của Obama. Vụ này làm cho hình ảnh của bác Cao trong đảng Cộng hòa bị lu mờ đi rất nhiều. Đoàn kết trong đảng và giữ gìn sự đồng thuận vốn là đức tính quan trọng của Voi. Thế mà bác Ánh dám phá rào.

Bác Joseph Cao

Dẫu sao bác Ánh cũng ở đồi Capitol được hai năm. Một người gốc Việt, sinh năm 1967, ra đi từ khi 7-8 tuổi. Đó cũng là một giấc mơ Mỹ của người Việt về sự thành đạt.

Báo Người Việt online chạy tít lớn “Thất bại lớn cho các ứng cử viên gốc Việt” và bình luận rằng, nếu đảng Dân Chủ thua là tin lớn cho nước Mỹ, thì sự thất bại của rất nhiều ứng cử viên gốc Việt là một đặc điểm của kỳ bầu cử năm nay.

Tại quận Cam (California), ứng viên nặng ký Trần Thái Văn đối đầu với chị Sanchez xinh đẹp, đang bị dẫn điểm. HM đoán chắc là bác Văn sẽ thúc thủ.

Rồi đây, chị Sanchez sẽ tiếp tục xin visa vào Việt Nam để bàn về dân chủ, nhân quyền. Có thể chiếu khán bị xem xét rất kỹ lưỡng…

Tại vùng Cam, dân Mexico ở đó đông như quân Nguyên nên người Việt ta không thể địch nổi. Để đảm bảo lần sau cho bác Văn thắng cử, có lẽ bà con ta nên rủ nhau mua nhà tại một vùng, và đoàn kết thì sẽ có đại biểu quốc hội từ quận Cam.

Tin tức từ các nơi khác cũng buồn không kém. Đại loại, gốc Việt ta thua toàn tập, giống hệt số phận đảng Dân chủ. Cho dù người Việt ta hầu hết theo Cộng hòa vì đảng này thích đưa nhân quyền vào nghị sự trong mọi cuộc gặp gỡ với những quốc gia có vấn đề. Cũng là một sự lựa chọn tự nhiên.

Với thất bại nặng nề này, báo Người Việt online đặt câu hỏi lớn “Ðiều gì đã khiến ứng cử viên gốc Việt không thành công như trước? Có phải cộng đồng Việt Nam có vấn đề? Hay có phải chính các ứng cử viên có vấn đề nên không được ủng hộ? Chắc chắn bên cạnh sự tự tìm hiểu mình, sẽ có những sự trách móc, đổ lỗi. Ứng cử viên gốc Việt nay mai có tiếp tục thành công không, một phần tùy thuộc vào việc có trả lời được những câu hỏi này”.

Ứng viên Trần Thái Văn. Ảnh: NVOL

Giá như hai bác Văn và Cao vào đồi Capitol làm đại diện khoảng 3 triệu người gốc Việt thì vinh dự biết bao. Hy vọng lần sau, dân ta đoàn kết hơn, đi vận động bài bản hơn và các ứng viên trưởng thành hơn.

Nghe nói, bác Joseph Cao chuẩn bị trả nhà thuê ở DC để trở về cuộc sống đời thường. Với một người đến từ xứ Đông Dương, sinh trưởng và lớn lên tại quê người, vào đến Quốc hội Mỹ, thì bác Cao rất đáng tự hào.

Khi ở thời điểm cao mà nghĩ có lúc mình sẽ thấp, thì khi quay về với xứ sở Orleans xinh đẹp, sẽ thấy mình vẫn…tầm thước.

Sợ nhất đang ở đỉnh cao và cứ nghĩ mình cao trí tuệ mãi, thì một lúc nào đó, người ta rơi xuống vực thẳm lúc nào không biết.

 HM. 3-11-2010.

Xem thêm Nước Mỹ Tuần qua số 9 gây nhiều tranh cãi

————- Hai phút dành cho quảng cáo ——————– 🙂 🙂 🙂

Tranh thủ rao bán nhà Hiệu Minh ở Vienna. Ai mua nhà này sẽ viết blog cực hay 🙂 🙂

Cu Luck đi học lớp 1, cô giáo bắt vẽ cầu vồng (Rainbow). Cả đời đã nhìn thấy cầu vồng bao giờ đâu. Hắn vẽ vài nét rồi đưa cô. Cô vẫn phê “good”. Có lần đi câu cá ở Chesapeak Bay thì nhìn thấy cầu vồng thật. Thế là cậu vẽ vòng cung, có đủ mầu. Cô giáo phê “Excellent”.

Lần này, Rainbow Realtor (người lái nhà cầu vồng :)) giúp mối lái, nhà sẽ bán rất nhanh. He he.

http://mrislistings.mris.com/Matrix/Public/Portal.aspx?k=2290771XV2KN&p=DE-125672747-351

HM bán nhà. Ai mua xin liên hệ 703 893 5544.

Nắng chiều ở Masterworks Drive - Vienna. Trước nhà HM

20 Responses to Người Việt ta giữa kỳ…thua

  1. dinhnam says:

    “…quay về với xứ sở Orleans xinh đẹp”, Bác HM khen NO như thế này thì dân “danh ca” ở đó phải biếu không cho bác một ghe tôm,hay một ghe crawfish,nhưng thực tế NO không phải vậy,nó là một trong 4 tiểu bang “xí ” nhất nước Mỹ.Chỉ có lễ hội Mardi Gras là vui nhộn thôi .

  2. manhkyu says:

    Bác HM tiếp thị còn hay hơn cả ngài John Quelch! Chúc bác sớm bán được nhà với giá… trên trời!

  3. Nhat Dinh says:

    Hehe ở nhà sẽ có người vui vẻ vì thoát được Mr. Cao dù có hơi lo lắng vì những chính sách thiên tả của Obama sẽ bị chặn đứng. Còn bà Sanchez thì có vẻ nắm vững thế chủ động tấ công nên làm dân biểu dài dài, và lại bị từ chối visa dài dài.

  4. […] Người Việt ta thua.. giữa kỳ (Hiệu […]

  5. […] Người Việt ta thua…giữa kỳ […]

  6. chí phèoHN says:

    Kiếm đâu Thị Nở bây giờ hả bác HM?

    Bác HM ơi cho em hỏi ví dụ em ở VN mà muốn mua nhà bên Mỹ, ví dụ như mua nhà của bác đang bán có được ko, em không có quốc tịch Mỹ có được quyền mua nhà bên đấy không? Cần có những điều kiện nào để được mua nhà ở Mỹ hả bác?

    Em hỏi ví dụ thôi nhé. Bây giờ thì em nghèo lắm không đủ xèng mua đâu. Cố gắng phấn đấu 5-10 năm nữa thì mới dám mơ đến.

    Chúc bác sớm bán được nhà nhé, bán đắt như tôm tươi bác nhé!

    • Hiệu Minh says:

      Muốn mua nhà phải là resident (công dân Mỹ, green card, G4 visa gì gì đó. Không thể mang bao tải tiền đi mua. Mà phải dùng tiền trong ngân hàng và có chứng minh nguồn gốc.

      Đại loại mua nhà mà vay ngân hàng thì phải có lý lịch…trong sạch về tài chính. Để dành hôm nào viết về chuyện mua nhà bên Mỹ.

      • Dzung says:

        Có tiền là mua được thôi anh HM. Không thấy có luật cấm nào hết. Mượn tiền ngân hàng thì khó khăn vì chưa có … tóc.
        Hay là lỡ bạo miệng quảng cáo nhưng sợ O KD hốt cả lưới lẫn chài nên nói ra?

      • Kim Dung says:

        Hớ…hớ…O KD này ko ăn thua đâu, đ/c Dzung ơi. KD có hốt thì giữ lại lưới, vất chài đi.

  7. Người DC says:

    Thua bầu cử đau quá. Nhưng bác Cao thế nào cũng vào lại Quốc hội cho mà xem. Cứ xem cách bác ấy giúp dân Luisiana qua vụ dầu tràn thì cũng biết bác Cao không thấp đâu.

    Chúc bác Cao nhanh quay lại DC với chúng tôi.

  8. Kim Dung says:

    Á hậu rùi.
    Năm nay bác Cao trở thành bác Tầm thước. Thế cũng được rùi. Có phải lúc nào bác í cũng cao cao mãi như giá nhà HM đâu nhể? hi…hi…

    • Hiệu Minh says:

      Buy one – get one free. Mua một tặng một.

      Ai mua nhà sẽ được tặng cụ già Hiệu Minh. Ai lấy cụ HM sẽ được tặng nhà. Nào xin mời 🙂 🙂

      • Kim Dung says:

        He…he…Thế thì chẳng ai dám công khai com ở đây như KD đâu. Mà phải đăng ký qua email chớ nhỉ, cụ già HM nhể? Bán nhà kiểu này như bán bia kèm lạc rang í.

        Vài nét mô tả ảnh để cho các khách hàng gần xa biết: Cụ già HM tóc “bồng bền” nghệ sĩ. miệng luôn cười, mắt có hàng mi rợp, cười “chòng chành” hơn cả miệng. Chuyên mặc quần bò xứ cao bồi, áo ca dô, giầy tây Italia, miệng ngậm píp (nhưng ko có thuốc lá), mũ rộng vành. Chuyên đi nhờ xe đạp “khủng” của cu Luck…

      • hoai huong says:

        Đọc đọan “tả hình” qua chữ của Chị yêu KD về HM, không biết sẽ vẽ được chân dung như thế nào về một “cụ” HM. Nhưng qua mấy dòng của Chị yêu KD thì HM thật “sống”, và có lẽ là người của Xưa & Nay, Tây & Đông, Động & Tĩnh, có Đạo lẫn Đời trong một người. Hơi bị “khủng” cho một mẫu lý tưởng.
        HH vẫn còn một điều thắc mắc, không biết HM có dám trả lời không. Đó là đặc tả bên ngòai của HM, thế còn… những gì chưa tả được, nó như thế nào?

      • Hiệu Minh says:

        Câu hỏi của HH thật hóc. Đại loại những gì nhìn thấy thì không đúng như người ta đã thấy. Những gì không nhìn thấy thì như thế giới ảo, nửa thực, nửa hư. Như HH nói, nó rất…khó tả.

        Vẽ tôi bàn phím, chuột vờn//Nửa ảo nửa thật nửa cười nửa đau//Vẽ tôi blog nửa câu//Nửa câu vẫn sợ Hoài Hương tưởng nhầm.

        Nhại lại mấy câu thơ chân dung tự họa của anh Nguyễn Trọng Tạo. Nguyên văn như sau

        Vẽ tôi mực rượu giấy trời//Nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau//Vẽ tôi thơ viết nửa câu//Nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về//Vẽ tôi thấy đẹp là mê//Thấy ghen là sợ thấy quê là nhà.

      • Duc says:

        Nếu chỉ muốn HM mà không cần nhà thì sao hả bác? 😀

  9. Hiệu Minh says:

    Chúc mừng CPHN đã bóc tem. Bóc tem em Thị Nở mới hay chứ. Rồi đi Casino giải đen :). Làm ngược lại he he.

  10. chí phèoHN says:

    Hehe hôm nay trúng số độc đắc. Lần đầu tiên được bóc tem. Còm nhanh cái đã rùi đọc sau ko có bác khác nhanh tay hơn thì mất tem. Hehe sướng, hôm nay hên rùi. Hôm nay mà đi casino bên Las Vegas hoặc Ma Cau thì ngon quá.

%d bloggers like this: