Quả Bom Đoàn Văn Vươn

Huy Đức - Osin lên tiếng

Bài của Osin HuyDuc  hay quá nên copy lại làm tư liệu. Xin cảm ơn anh Huy Đức vì bài viết công phu và thuyết phục.

Khi lực lượng cưỡng chế huyện Tiên Lãng đến khu đầm, anh Vươn cho nổ trái mìn tự tạo cài dưới một bình gas. Bình gas không nổ. Nhưng, trái mìn tự tạo vẫn gây tiếng vang như một quả bom, “quả bom Đoàn Văn Vươn”. Vụ nổ không chỉ gây rúng động nhân tâm mà còn giúp nhìn thấy căn nguyên các xung đột về đất đai. Quyền sở hữu nói là của “toàn dân”, trên thực tế, rất dễ rơi vào tay đám “cường hào mới”.

Sự Tùy Tiện Của Nhà Nước Huyện

Quyết định giao bổ sung 19,5 ha đất nuôi trồng thủy sản cho ông Đoàn Văn Vươn, ký ngày 9-4-1997, ghi thời hạn sử dụng là 14 năm tính từ ngày 14-10-1993. Theo báo Thanh Niên, ở thời điểm ấy, chính quyền huyện Tiên Lãng đã quy định thời hạn giao đất cho nhiều cá nhân, hộ gia đình rất tùy tiện: có người được giao 4 năm; có người 10 năm… Tuy thời điểm này chưa có các nghị định hướng dẫn chi tiết việc thi hành, nhưng Luật Đất đai năm 1993 đã nói rõ thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản cho hộ gia đình và cá nhân là 20 năm.

Theo Nghị định ngày 28-08-1999, nếu chính quyền Tiên Lãng không tùy tiện thì gia đình ông Vươn có quyền sử dụng phần đất này cho đến ngày 9-4-2017, tính từ ngày ông được huyện ký giao; tối thiểu cũng phải đến ngày 15-10-2013, nếu huyện “ăn gian” tính theo ngày Luật Đất đai có hiệu lực. Vấn đề là, cho dù đất được giao của gia đình ông Vươn hết hạn thì có phải là đương nhiên bị thu hồi để giao cho người khác như cách mà Tiên Lãng đã làm. Luật Đất đai 2003 quy định hạn điền cho loại đất nuôi trồng thủy sản là 3 hecta và với phần đất vượt hạn mức của ông Vươn có thể áp dụng Điều 35 để cho ông tiếp tục thuê như quy định đối với đất đai nông nghiệp.

Sở Hữu Toàn Dân

Tuy dịch từ Hiến pháp 1936 của Liên xô, Hiến pháp 1959 của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vẫn chưa “quốc hữu hóa đất đai”. Cho dù, từ thập niên 1960s ở miền Bắc và từ cuối thập niên 1970s ở miền Nam, ruộng đất của nông dân đã bị buộc phải đưa vào tập đoàn, hợp tác xã, đất đai chỉ chính thức bị coi là thuộc “sở hữu toàn dân” kể từ Hiến pháp 1980.

Theo Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc: “Trong bản dự thảo Hiến pháp 1980 do Chủ tịch Trường Chinh trình Bộ Chính trị vẫn đề nghị duy trì đa hình thức sở hữu, trên cơ sở khuyến khích 5 thành phần kinh tế. Theo tôi biết thì Bộ Nông nghiệp và Ban Nông nghiệp Trung ương cũng không đồng ý quốc hữu hóa”.

Anh Đoàn Văn Vươn.

Nhưng, ngày 10-9-1980, trong một bài nói chuyện trước Ban chấp hành Trung ương có tựa đề, “Hiến pháp mới, Hiến pháp của chế độ làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa”, Tổng Bí thư Lê Duẩn nói: “Nhân đây, tôi nhấn mạnh một điểm rất quan trọng trong Dự thảo Hiến pháp mới là chuyển toàn bộ đất đai thành sở hữu toàn dân. Đề ra như vậy hoàn toàn đúng với quy luật tiến lên chủ nghĩa xã hội”. Ông Nguyễn Đình Lộc, thành viên Ban thư ký của Ủy ban Soạn thảo Hiến pháp 1980, thừa nhận: “Khi đó, uy tín Lê Duẩn bao trùm. Mặt khác, nhiều người cũng không hình dung được bản chất của sở hữu toàn dân là quốc hữu hóa”.

Tuy chấp nhận quốc hữu hóa đất đai nhưng theo ông Tôn Gia Huyên, lúc bấy giờ là Vụ phó vụ Quản lý Đất đai, ông Trường Chinh chủ trương giữ nguyên hiện trạng chứ không tịch thu ruộng đất như điều mà Lenin đã làm với kulax ở Nga sau năm 1917. Ông Trường Chinh yêu cầu ghi vào Điều 20 của Hiến pháp 1980: “Những tập thể và cá nhân đang sử dụng đất đai được tiếp tục sử dụng và hưởng kết quả lao động của mình theo quy định của pháp luật”.

Khi Hiến pháp 1992 bắt đầu được soạn thảo, theo ông Phan Văn Khải: “Thủ tướng Võ Văn Kiệt và tôi muốn sửa Hiến pháp theo hướng, trao quyền sở hữu ruộng đất cho nông dân nhưng không thành công, chúng tôi đành phải tìm ra khái niệm, trao 5 quyền cho người sử dụng đất”. Trong Đại hội Đảng lần thứ VII, vòng I, nhiều nhà lãnh đạo địa phương đã lên tiếng ủng hộ “đa sở hữu hóa đất đai”.

Nhưng, ở cấp cao, theo Trưởng ban Biên tập Hiến pháp 1992, ông Nguyễn Đình Lộc: “Không ai có đủ dũng cảm đứng lên đòi bỏ sở hữu toàn dân, vì đó là một vấn đề nhạy cảm, đụng đến chủ nghĩa xã hội. Khi chuẩn bị bài phát biểu về Hiến pháp cho Tổng Bí thư Đỗ Mười, tôi có trình bày, nhưng ông Đỗ Mười nghiêng về sở hữu toàn dân. Ông tin vào điều ông Lê Duẩn nói, sở hữu toàn dân là quan hệ sản xuất tiên tiến. Ông Đỗ Mười tin, trước sau gì ta cũng tới đó nên cứ để vậy”.

Các Nhà Làm Luật

Luật Đất đai 1993 đã trao cho người dân 5 quyền: sử dụng, chuyển nhượng, thừa kế, thế chấp và cho thuê quyền sử dụng đất. Nhưng, so với Hiến pháp 1992, Luật Đất đai 1993 có một điểm lùi. Hiến pháp ghi: “Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài”. Trong khi Luật chỉ giao đất cho cá nhân và chỉ giao có thời hạn. Ông Tôn Gia Huyên giải thích: “Thời hạn giao đất thực chất chỉ là ý chí chính trị, là sợi chỉ cuối cùng để phân biệt giữa sở hữu tư nhân và sở hữu Nhà nước”. Là ranh giới để trấn an những người vẫn còn tin, Việt Nam tiếp tục đi lên chủ nghĩa xã hội.

Nhưng, cái ranh giới tưởng có giá trị trấn an ấy đã lại rất mù mờ, mù mờ ngay trong đầu chính các nhà lập pháp. Tháng 7-1993, sau bốn buổi thảo luận trên Hội trường về Luật Đất đai, các đại biểu miền Nam đề nghị “giao đất lâu dài” như Hiến pháp 1992, trong khi các đại biểu miền Bắc và miền Trung lại tán thành giao đất có thời hạn; thậm chí có đại biểu còn đòi rút ngắn thời hạn giao đất xuống còn từ 10-15 năm.

Trong tính toán của nhiều người, giao đất có thời hạn nghĩa là sau đó Nhà nước có thể lấy lại để giao cho người khác. Đại biểu Đặng Quốc Tiến, Bắc Thái, nói: “Đất ít, người đông, giao có thời hạn thì sẽ bảo đảm cho công tác điều chỉnh đất đai khi có biến động nhân khẩu”. Ông Nguyễn Bá Thanh, khi ấy là Chủ tịch Thành phố Đà Nẵng, đã rất hăng: “Đi nghĩa vụ quân sự 2 năm thì kêu dài, giao đất 20 năm thì bảo ngắn”.

Khi Luật Đất đại 1993 được đưa ra sửa đổi, Chính phủ đề nghị nâng thời hạn giao đất nông nghiệp từ 20 năm lên 50 năm. Trong hai ngày 14 và 16-11-1998, nhiều đại biểu cũng đã phản ứng, thậm chí còn có phần gay gắt. Chủ nhiệm Hợp tác xã nông nghiệp Đại Thắng, Đại Lộc (Quảng Nam) ông Trần Văn Mai nói: “Số nông dân chưa có đất đang trông chờ cho hết thời điểm 20 năm, bây giờ đã được 5 năm, còn 15 năm nữa họ sẽ được chia đất. Nếu bây giờ ta tăng thời hạn lên 50 năm sẽ là một sự hụt hẫng lớn của nhân dân với Đảng”. Theo cách hiểu của ông Trần Văn Mai: “Hoặc hết hạn 20 năm, hoặc người sử dụng đất chết, chúng ta sẽ thu hồi cấp lại cho những nhân khẩu phát sinh”.

Nhưng, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị, ông Nguyễn Đức Hoan đã phát biểu: “Đừng lo cho 20 năm sau không có đất để phân phối lại. Bây giờ ở ta 80% dân số làm nông nghiệp. Không lẽ 20 năm sau cũng 80%?”. Chủ tịch Hội nông dân tỉnh Đồng Tháp ông Trương Minh Thái cho rằng: “Đừng nghĩ chúng ta chỉ có thể điều phối ruộng đất ở nông thôn bằng cách thu hồi rồi chia lại. Chúng ta đã giao cho người dân năm quyền, họ có thể để thừa kế, hoặc sang nhượng cho người chưa có đất”.

Đất Dân Quyền Quan

Năm quyền của người sử dụng đất sau đó được “pháp điển hóa” trong Bộ Luật Dân sự 1995 như các quyền dân sự. Quyền sở hữu, tuy “trá hình” này, vẫn là cơ sở pháp lý để hình thành thị trường địa ốc. Và trong giai đoạn đầu, nhờ tư vấn của World Bank, thị trường đã được điều hành bằng công cụ thuế. Cho dù do thuế suất quá cao, Luật Thuế Chuyển quyền sử dụng đất, ngay lúc ấy, đã khiến nhà đất đóng băng nhưng sử dụng công cụ thuế chính là thừa nhận giá trị các giao dịch dân sự liên quan tới đất đai. Tuy nhiên, chính quyền các cấp có vẻ như không mấy mặn mà với vai trò đứng ngoài. Các giao dịch, đặc biệt là mua bán đất đai đã bị hành chánh hóa: Nhà nước thu hồi đất của người bán rồi giao đất cho người mua. Thay vì thu thuế chuyển quyền, người mua phải đóng tiền sử dụng đất, đặt người có đất trong tình thế phải trả tiền hai lần.

Cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng.

Đỉnh cao của sai lầm về chính sách là Pháp lệnh 14-10-1994 và Nghị định 18, hướng dẫn thi hành Pháp lệnh đó. Theo Nghị định 18, các tổ chức không còn được giao đất có đủ các quyền như Hiến pháp 1992. Những doanh nhân tiên phong như Tăng Minh Phụng, Liên Khui Thìn, Trần Quang Vinh… đã vay hàng ngàn tỷ đồng để mua đất, sau Nghị định 18 phải chuyển những lô đất ấy thành đất thuê và chỉ được thế chấp ngân hàng theo giá trị số tiền thuê đã trả cho nhà nước.

Khi bị bắt, cũng nhân danh “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, Hội đồng thẩm định do Nhà nước lập ra đã tính, có những mét vuông đất, giá không bằng que kem. Đất biệt thự đường Trần Phú, Vũng Tàu, mà chỉ được Tòa công nhận giá ba-trăm-đồng/m2. Khoản chênh lệch giữa giá thực mua và giá của Tòa được coi là thất thoát để buộc tội các doanh nhân này lừa đảo.

Trong tù, có lúc Minh Phụng nói với Luật sư Nguyễn Minh Tâm: “Xin luật sư hãy nhìn vào mắt em để xem em có phải là người lừa đảo?”. Ngày 12-7-1999, khi nghe Luật sư Tâm nhắc lại câu này Minh Phụng đã bật khóc trước Tòa. Cũng đầu tư vào đất đai cùng một phương thức tuy khác quy mô, nhưng, thái độ của Nhà nước với giá đất đã biến ông Lê Văn Kiểm, Huy Hoàng, thành anh hùng và tử hình ông Tăng Minh Phụng.

Danh Chính Ngôn Thuận

Đầu tháng 12-2011, Chính quyền Đà Nẵng nơi ông Nguyễn Bá Thanh là Bí thư kiêm Chủ tịch Hội đồng Nhân dân đã đề nghị cho tư nhân sở hữu đất đai. Sau 20 năm lãnh đạo một địa phương, có lẽ ông Nguyễn Bá Thanh nhìn thấy, quyền sở hữu trá hình đã đặt đất đai của người dân vào tay chính quyền cấp huyện với quá nhiều rủi ro. Điều 38, Luật Đất đai 2003, nói: Nhà nước chỉ thu hồi đất khi “cá nhân sử dụng đất chết mà không có người thừa kế” (khoản 7). Nhưng, tại khoản 10 cũng của Điều 38, Luật lại mở ra khả năng: Nhà nước thu hồi những phần đất “không được gia hạn khi hết thời hạn”. Chính quyền cấp huyện được Luật giao quyền giao đất và thu hồi đất của cá nhân và hộ gia đình. Nếu chính quyền Tiên Lãng áp dụng điều 67, tiếp tục giao đất cho ông Vươn, thì đã không có gì xảy ra, nhưng họ đã đẩy ông vào khoản 10, Điều 38: Thu hồi đất vì “không được gia hạn” khi thời hạn giao đất của ông đã hết.

Sau “trái bom Đoàn Văn Vươn”, chúng ta biết, khu đất đầm mà anh có không phải là đất được nhà nước giao mà là đất do gia đình anh phải lấn biển, khai hoang. Suốt 5 năm “trầm mình dưới nước từ mờ sáng tới tận tối khuya”, biết bao lần bị bão biển cuốn phăng để đắp được một bờ kè dài hai cây số, tạo nên bãi bồi màu mỡ và một khu đầm nuôi tôm cá rộng gần 40 hecta. Cũng nơi đây, anh Vươn mất một đứa con gái 8 tuổi vì khi cha mẹ mải làm con gái của anh đã rơi xuống cống. Đừng nói chuyện thu hồi, lẽ ra chính quyền Tiên Lãng phải xấu hổ khi ký quyết định giao cho anh Vươn phần đất của chính anh, phần đất mà anh Vươn đã phải gắn bó suốt 20 năm, đã đổ cả mồ hôi và máu.

Nếu như, quyền sở hữu về đất đai của người dân được công nhận, thì cách khai hoang, lấn biển của gia đình anh Vươn phải được coi như một hình thức thụ đắc ruộng đất mà từ xa xưa cha ông ta đã áp dụng cho người dân để ngày nay Việt Nam liền một dải từ Lạng Sơn đến Mũi Cà Mau. Nếu như quyền sở hữu về đất đai của người dân được công nhận, Chính quyền không thể hành chính hóa các giao dịch dân sự liên quan đến đất đai. Các đại gia không thể thậm thụt với đám cường hào thu hồi những mảnh đất của dân mà họ mua không được.

Nhưng đó là câu chuyện có thể được thảo luận trong quá trình sửa đổi Hiến pháp. Người dân đang dõi theo thái độ của Chính phủ, của Ủy ban Thường vụ Quốc hội trước trường hợp Đoàn Văn Vươn.

Theo cách giải thích của Giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca thì đất ông Vươn nằm trong vùng quy hoạch xây dựng một sân bay quốc tế. Nếu thu hồi bây giờ hoặc chuyển thành thuê thì mai này nhà nước không phải bồi thường cho ông Vươn. Đỗ Hữu Ca nói: “Với công trình đặc biệt quan trọng như thế thì đền bù sẽ rất lớn. Ông Vươn cố giữ lại như thế để lấy đền bù khi dự án được triển khai”. Có thể Đỗ Hữu Ca là một công chức mẫn cán chứ không phải là “cụ Bá”. Nhưng, lo quyền lợi của nhà nước sao không tính quyền lợi của dân, không tính máu và mồ hôi 20 năm của gia đình anh Vươn. Chắc Đỗ Hữu Ca không nghĩ, anh em, bà con ông và chỉ vài năm nữa chính ông cũng là dân.

Đỗ Hữu Ca có lẽ không nhớ chuyện anh rể của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, sáng 17-4-2009, bị “áp giải ra khỏi hiện trường” khi chính quyền huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương tiến hành cưỡng chế thu hồi hơn 185 hecta cao su của ông để làm khu công nghiệp. Ông đã không đồng ý cho giải tỏa, mặc dù, 185 hecta cao su này ông có được nhàn hạ hơn so với công sức khai hoang, lấn sóng của anh Vươn và mức đền bù thì cao hơn gấp 20 lần giá vốn. Nhắc lại câu chuyện này để thấy, bất luận là ai, khi phải đối diện với tấc đất của mình thì mới thấy của đau, con xót.

Dù sao thì hành động chống người thi hành công vụ của anh Đoàn Văn Vươn cũng phải được đưa ra xét xử. Nhưng, thông điệp mà các địa phương chờ đợi không phải là những năm tù cho anh mà là thái độ của nhà nước với chính quyền Tiên Lãng. Từ năm 2013, ruộng đất của nông dân bắt đầu lần lượt hết hạn giao đất. Nếu như quyết định của Chủ tịch Tiên Lãng Lê Văn Hiền không bị coi là sai, hơn 500 chủ tịch huyện trên cả nước có thể noi gương thu hồi đất đáo hạn của nông dân để… giao, thì không biết điều gì sẽ xảy ra. Đừng chậm trễ và đừng để “quả bom Đoàn Văn Vươn” lại nổ. 

Huy Đức – Osin. Bài trên Facebook 

20 Responses to Quả Bom Đoàn Văn Vươn

  1. suhien says:

    Hay, phan tich chi tiet qua !

  2. Nhat Dinh says:

    Khéo lại dính vào vụ trâu bò húc nhau như PMU với Vinasink. Xem đất này là khu vực bỏ phiếu của ai đây:

    Đơn vị bầu cử Số 3: Huyện An Lão, huyện Tiên Lãng, huyện Vĩnh Bảo, quận Kiến An và quận Dương Kinh, TP Hải Phòng
    1. Nguyễn Quang Cường 80,32% số phiếu hợp lệ
    2. Nguyễn Tấn Dũng (Ba Dũng) , 95,38% số phiếu hợp lệ
    4. Nguyễn Xuân Trường, 64,50% số phiếu hợp lệ

  3. Kim Dung says:

    Đọc bài của Huy Đức, đúng là ngồn ngộn tư liệu sống, xung quanh cái lịch sử của quan niệm Đất đai là sở hữu toàn dân. KD đã phải copy làm tư liệu ngay khi đọc trên QC

    Thật ra, cho đến giờ, quy định này vẫn ko ngừng gây tranh luận ngay chính giữa các nhà làm luật.

    Nhìn gương mặt Đoàn Văn Vươn, và việc làm của ông, càng thấy khổ đau và thương xót cho số phận một người lao động. Hành động đó, tuy sai trái, nhưng phải gọi là gì, nếu ko phải là sự tuyệt vọng?

    • NGUYỄN HẠ LONG says:

      “Con giun xéo lắm cũng quằn”-Người Việt có câu tục ngữ thế.

      Mọi chế độ,ở ta,LÝ…TRẦN…thọ bao nhiêu năm nhỉ?Con người thì 60,70 năm.”thành bằng chì” bao năm?(LBXV).

      Nếu biết phun thuốc sâu,chặt cành mọt một cách “quyết liệt”(từ của pHan vĂn kHải),thì…

    • 1nxx says:

      Chào bác Kim Dung, nếu giữa ban ngày ban mặt kẻ cướp xông vào nhà bác cướp đi tất cả những gì bác và cả gia đình bác cả đời quần quật làm lụng vất vả mới có được thì bác sử sự ra sao?
      Để yên cho chúng cướp là đúng đắn?
      Chống cướp là sai trái?

      “Hình như tức quá không thể chịu được, chị Dậu liều mạng cự lại
      – Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ.
      Cai lệ tát vào mặt chị một cái bốp, rồi hắn cứ nhẩy vào cạnh anh Dậu, Chị Dậu nghiến hai hàm răng:
      – Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!” (Ngô Tất Tố)
      -“Thà ngồi tù chứ để cho chúng làm tình làm tội mãi, tôi không chịu được”.(Ngô Tất Tố).

      Nhớ lúc còn đi học phổ thông chúng tôi cũng phải làm bài :” Suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu qua đoạn trích “Tức nước vỡ bờ” (tiểu thuyết Tắt đèn của Ngô Tất Tố)” và tất cả chúng tôi đều ca ngợi hành động tức nước vỡ bờ này là đúng, là chính đáng. Ai ca ngợi nhiều nhất thì được điểm cao nhất (điểm 10). Bây giờ sự việc lặp lại y như xưa với mức độ mâu thuẫn trầm trọng hơn nhưng lại bị xã hội lên án là sai trái, công lý ở đâu? Chân lý “ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh” chỉ được phép đúng trong chế độ phong kiến thôi, còn trong chế độ ta thì không được phép?

      Hồi xưa nói khổ như chị Dậu là khổ hết cỡ rồi, ngày nay hàng chục triệu người còn khổ hơn chị Dậu, tình trạng bán con như chị Dậu trở thành quá thường chẳng có gì đáng nói. Tất cả chúng ta đã im lặng để tội ác ngự trị xã hội, để sự thật bị buộc đổi tên là tế nhị. Nếu chúng ta tất cả cùng lên tiếng thì tình trạng của xã hội đâu có thê thảm đến mức độ này.

  4. Nhat Dinh says:

    Mới vén tí màn sắt đã thấy dường như lãnh đạo miền Nam cấp tiến hơn mấy ông bảo thủ miền Bắc. Làm sao mà cái ông miền Nam đương chức tay thì ký thông điệp tiến bộ nhưng việc làm cụ thể thì lại bảo thủ một cách quái dị???

  5. ti4mat says:

    Bác Cao bồi dễ thương và anh Osin lúc nào cũng tuyệt vì sự lạc quan, khi xác định đây là “đỉnh cao của sự sai lầm”. Nếu còn có những người ông bá thanh, nói nhăng nói cuội giữa các hội nghị, và vẫn còn leo trên đỉnh cao quyền lực, còn những người như bác cao bồi, osin vẫn phải còn cặm cụi còm trên thế giới ảo này thì sẽ còn những đỉnh cao của sự sai lầm khác. Nhiều lúc tôi tự hỏi có phải các bác TC, LD và nhiều các bác đã lỡ tin vào hai ông râu xồm, và ồng đầu hói ở tận bên trời tây, ra sức nhồi sọ cho mọi người để rồi cũng lú lẫn tin vào lý thuyết sở hữu lực lượng lao động, tư liệu lao động dẫn đến hàng loạt sai lầm làm hại cho cả một dân tộc, hay thật sự các bác đang lợi dụng những lý thuyết vớ vẩn để tìm lợi ích cho một nhóm nào đó. Nhưng dù gì đi nữa vấn đề cần từ bỏ đó chính là những lý luận bậy bạ của mấy ổng, nếu không chính những quả bom Đoàn Văn Vươn sẽ cũng làm nổ tung, xóa sổ những lý luận này

    • 1nxx says:

      Cháo bác ti4mat, bác đặt 1 câu hỏi rất thú vị :

      “Nhiều lúc tôi tự hỏi có phải các bác TC, LD và nhiều các bác đã lỡ tin vào hai ông râu xồm, và ồng đầu hói ở tận bên trời tây, ra sức nhồi sọ cho mọi người để rồi cũng lú lẫn tin vào lý thuyết sở hữu lực lượng lao động, tư liệu lao động dẫn đến hàng loạt sai lầm làm hại cho cả một dân tộc,…”
      -Tôi cũng nghĩ như bác, các bác thế hệ 1 TC, LD nhắm mắt tin vào 1 câu chuyện cổ tích có hậu. Mức độ thiệt hại khủng khiếp của nó ai cũng thấy cho nên tôi không cần nhắc lại ở đây cho mất thì giờ của bạn đọc.

      ” …,hay thật sự các bác đang lợi dụng những lý thuyết vớ vẩn để tìm lợi ích cho một nhóm nào đó.”
      -Các bác thế hệ 2 thấy rõ sai lầm này rồi nhưng cứ để nó y như cũ thì mới trở thành tư bản đỏ được bác ạ. 2013 hết hạn sử dụng đất ta sẽ thu hồi tất cả đất đai lại và giao cho nhau vĩnh viễn cho đúng nghị quyết của bộ chính trị. Lúc đó tôi tin rằng “…những quả bom Đoàn Văn Vươn sẽ cũng làm nổ tung, xóa sổ những lý luận này”.

  6. […] am and is filed under Bạn đọc viết. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own […]

  7. nicecowboy says:

    Bài viết của Osin Huy Đức hay quá, ngồn ngộn những thông tin về các sự kiện lịch sử ở cung đình VN thời hiện đại , cùng với những phân tích sắc sảo của anh ….Cao bồi đọc đi đọc lại nhiều lần, học được nhiều điều lý thú.
    Đọc những thông tin anh cung cấp, tôi tự hỏi có phải là những nhà lãnh đạo VN các thế hệ trước đã đi ngược lại sự tiến bộ văn minh của nhân loại ? trong lúc thế giới ngày càng hướng đến dân chủ, đến nhân quyền, thì Luật phap và Hiến pháp VN ngày càng đi lùi ? (đây chỉ mới nói về mặt lý luận thôi, chứ chưa nói trong thực tế thì việc thực thi, áp dụng lại càng sai trái với Luật và Hiến pháp nữa).
    – Hiến pháp 1959 : bước thụt lùi đầu tiên về quyền tư hữu đất đai . Mặc dù lúc này HP chưa qui định Sở hữu toàn dân về đất đai ; lúc đó chính quyền chỉ mới ép, động viên nông dân (miền Bắc) đưa đất đai vào các nông trường, nông trang, tập đoàn, hợp tác xã nông nghiệp… theo kiểu Xô Viết. Ở miền Nam thì đến tận sau 1975 (sau ngày Giải phóng ?) thì mới tiến hành việc này, song song với việc nhà nước ép, vận động nông dân gia nhập các hình thức sở hữu toàn dân nói trên , thì nhà cửa, đất đai của tầng lớp trung lưu, tiểu tư sản trở lên.. bị nhà nước tiến hành cưỡng chế, tước đoạt, trưng mua, ép buộc tự nguyện giao lại, hoặc phải từ bỏ nếu muốn ra đi xuất cảnh…
    – Hiến pháp 1980 : bước thụt lùi thứ hai. Mặc dù bao đời nay đất đai là tài sản thuộc quyền tư hữu của dân, là cha truyền con nối, hoặc là đã được chuyển nhượng mua bán…nhưng kể từ năm 1980 ở VN , đất đai bị chính thức tước đoạt, bị “quốc hữu hóa”, nghĩa là trở thành tài sản của nhà nước. Việc tước đoạt phi nghĩa này được gán cho cái mỹ từ là : “sở hữu toàn dân”, hoặc “sở hữu tập thể”.
    Mặc dù lúc đó trong giới cầm quyền cũng đã có ít nhiều tiếng nói không đồng tình (Chủ tịch nước TC, Bộ NN, Ban NNTW, Bộ Tư pháp…), nhưng làm sao dám chống lại Tổng BT Đảng Lê Duẫn lúc đó ?
    – Hiến pháp 1992 : chuẩn bị cho bước thụt lùi tiếp năm 1993. Lúc đó TT Khải và nguyên TT Kiệt (người miền Nam) đã muốn sửa Hiến pháp theo hướng tiến bộ hơn là trả lại quyền sở hữu đất cho người dân. Nhưng cuối cùng tại Hội nghị cấp cao Ban chấp hàng TW Đảng, ông Tổng BT Đổ Mười vẫn kiên định “Sở hữu toàn dân về đất đai là quan hệ sản xuất tiên tiến !”. Thế là một lần nữa, số mệnh người dân nước Việt lại tùy thuộc vào cái đỉnh cao trí tuệ của một cá nhân ở đỉnh cao quyền lực.
    – Luật đất đai 1993 : sau khi lòng dân không hợp ý Đảng, Hiến pháp 1992 phải tạm ngưng bước lùi để rồi sau đó lùi thêm một bước dài bằng cách cho thằng con ruột của nó là Luật Đất đai 1993 ra đời. Trong khi HP 1992 ghi “Nhà nước giao đất cho tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài” (chỉ giao cho sử dụng, chứ dân không có quyền tư hữu, nhưng dù sao cũng được ổn định lâu dài) thì Luật đất đai 1993 lại chỉ “giao đất sử dụng có thời hạn”.
    Điều đáng lưu ý ở đây là “ Tháng 7-1993, sau bốn buổi thảo luận trên Hội trường về Luật Đất đai, các đại biểu miền Nam đề nghị “giao đất lâu dài” như Hiến pháp 1992, trong khi các đại biểu miền Bắc và miền Trung lại tán thành giao đất có thời hạn; thậm chí có đại biểu còn đòi rút ngắn thời hạn giao đất xuống còn từ 10-15 năm.” (Ô, Nguyễn bá Thanh là một ví dụ cụ thể cho phe nhóm cực đoan này, )
    Ôi ! ai đã gián tiếp, tiếp tay gây ra cái tai họa lịch sử cho đến ngày nay ? họ là đại biểu của “nhân dân” cả đấy !
    – Pháp lệnh 1994 và Nghị định 18 về đất đai : đây là Đỉnh cao sai lầm, bước thụt lùi sâu nhất trong chính sách đất đai . Các tổ chức được giao đất không còn đủ 5 quyền như HP 1992 ghi nhận ! Chính vì cái Nghị định 18 này, mà bao nhiêu doanh nhân đã chết tức tủi, chết oan ức như Tăng Minh Phụng. Ông TMP chết vì cái ngày nay ta gọi là rủi ro chính sách, rủi ro pháp lý. Nếu không có những thay đổi 180o trong chính sách nhà nước (nuôi cho béo rồi thay đổi luật để tước đoạt) thì ông TMP ngày nay đã là đại đại gia, nhưng vẫn được sự quý mến của đồng nghiệp, nhân viên, bạn bè trong giới làm ăn, chứ không ăn hổn và ăn tạp như bao nhiêu đại gia sau này. Riêng về ông TMP, thì giới ngân hàng biết rõ về ông và xót xa cho cái chết của ông. (chi tiết thì bạn đọc xem lại bài viết của osin HĐ thì rõ)..
    – Luật đất đai sửa đổi năm 1998 : một lần nữa, các cố gắng tiến bộ hóa luật đất đai của những người cấp tiến lại bị thất bại. Mà lần này thất bại là do đâu, do ai ? Đọc lại kỹ tư liệu của Osin Huy Đức, thì ra cũng là do các vị đại biểu nhân dân trong lần họp để thông qua dự thảo sửa đổi luật . Họ là đại biểu của ai ? sao mà lại Bôn sê vích hơn cả nhưng người CS lãnh đạo lúc đó đã cũng có ý định thay đổi Luật theo hướng thoáng hơn, tiến bộ hơn ? Thì ra lúc đó, các tập đoàn, các nhóm lợi ích đã thao túng nghị trường, thao túng Quốc Hội rồi. Và những thằng đại biểu chống lại việc tiến bộ hóa Luật đất đai lúc đó , rõ ràng là tay sai, là làm chó săn cho các nhóm lợi ích, cho những tên tư sản đỏ lúc đó rồi.
    – Tháng 12/2011 : Đà nẵng lại đi đầu khi đề nghị công nhận quyền tư hữu đất đai ! Cũng ông Nguyễn bá Thanh ! sau gần 20 năm kể từ ngày ông phát biểu ở nghị trường QH về sở hữu toàn dân về đất đai, ngày nay ông lại thay đổi 180o ! Tai vì sao ? tư tưởng ông đã theo kịp đà tiến bộ của thế giới ? hay là vì 20 năm trước ông tay trắng, phải công hữu đất về tay nhà nước thì ông và phe nhóm mới tước đoạt được đất đai của người dân. Và nay thì ông, người nhà, và phe nhóm đã có được quá nhiều đất đai ở Đà nẵng rồi, nên phải hợp thức hóa vĩnh viễn bằng cách xác lập “quyền tư hữu”, chứ không nên công hữu nữa ???
    Ôi dù sao, dù bất kỳ động cơ vì dân vì nước hay vì lợi ích riêng, thì lần này Cao bồi và nhân dân cũng miễn cưỡng nói lời cám ơn ông Thanh khi đề nghị và có chủ trương quyền tư hữu đất của dân.
    Ông Thanh cũng biết nếu không đổi, thì đất đai của ông và phe nhóm sau 20 năm cũng có thể mất ! Hoặc chưa đến 20 năm thì đã có hàng chục, hàng trăm trái bom, mìn.. như trái bom Đoàn văn Vươn phá tung tất cả . Ông sẽ mất hết không riêng gì đất đai.
    P/S : bài viết của Osin còn rất nhiều điều hay khác đáng triển khai để nghiên cứu học hỏi. Cao bồi có ít thời gian , mong các còm sĩ khác phân tích thêm.

    • Nguyễn Hùng-79 says:

      “Lúc đó TT Khải và nguyên TT Kiệt (người miền Nam) đã muốn sửa Hiến pháp theo hướng tiến bộ…” Chỗ này hình như có chút nhầm lẫn. lúc đó bác Kiệt là Thủ tướng còn bác Khải là cấp dưới.

    • 1nxx says:

      Mỗi nước có 1 đường lối phát triển riêng và đi lên, đường lối phát triển của cách mạng VN vận dụng 1 cách sáng tạo CN Mac-Lê vào hòan cảnh cụ thể của nước ta đi như con tôm.

  8. nicecowboy says:

    Thật đúng là Osin Huy Đức ! Một bài bình luận rất hay, rất có lý có tình, sắc bén, thuyết phục vô cùng . Những ngày qua có nhiều bài viết hay của nhiều người, nhưng chưa ai có cái nhìn tổng hợp và phân tích sâu như Osin về cái căn nguyên, nguồn gốc sâu xa, các diễn biến lịch sử đưa đến một chính sách đất đai phản khoa học, thất nhân tâm chưa từng có trong lịch sử loài người : chế độ sở hữu toàn dân về đất đai, đã gây ra những mâu thuẫn xã hội không bao giờ giải quyết được như sự việc ở Tiên lãng, trừ phi xóa bỏ đi chính sách đất đai này

    (Ở đây, chúng ta không cần nhắc đến căn nguyên của mọi căn nguyên mà ai cũng biết được : lỗi hệ thống)

    Những ai tự cho mình là trí thức, đã viết về việc này với cái nhìn méo mó, cái nhìn hời hợt bề ngoài, lên giọng đạo đức, lên án…cái ác, cái xấu lộng hành, chống lại người thi hành công vụ… kiểu như bài viết vô hồn vô cảm của ông PGS.TS. Nguyễn Ngọc Điện trong mục Thời sự-suy nghĩ báo TT ngày hôm qua, hãy làm ơn đọc kỹ bài viết này của Osin Huy Đức. Ông Điện vẫn thường viết về các đề tài pháp luật liên quan đến đất đai, nhà cửa, chung cư… Hãy lấy bài viết này của anh Osin làm tài liệu nghiên cứu.

    Mà quả thật bài viết này của Osin xứng đáng gọi là một tài liệu nghiên cứu (tóm lược) chứ không phải chỉ là một bài bình luận bình thường. Không hổ danh anh đã từng là cố vấn cho cố TT VVK trong nhiều lĩnh vực.

    Phải chi trong hàng ngũ trí thức đang phục vụ cho Nhà nước này, chỉ cần một vài người như Osin Huy Đức.

    Một lần nữa, xin cám ơn và vô cùng ngưỡng mộ Osin. Nhưng mong rằng có vài nhà lãnh đạo, và các trí ngủ nước nhà cũng đọc qua bài viết này của anh.

  9. thinh says:

    Không thể hiểu nổi cái xã hội này rồi sẽ đi tới đâu

    • 1nxx says:

      Tới Bắc kinh, đơn giản như ngày và đêm vậy.

      • chinook says:

        Người Hoa từ xưa đã phát minh ra một kỹ thuật đánh cá rất hữu hiệu và ít vất vả, tốn kém là dùng cốc đế(cormoran). Ngày nay, kỹ thuật này đã được kiện toàn và được áp dụng rộng rãi hơn nên chỉ lợi nhuận đi về Bắc kinh thôi Bac 1nxx a .

  10. Nguyễn Hùng-79 says:

    hình như tem!

    • Dung HN says:

      Anh Osin nên tự hào vì có người khiếm thị tem và đọc bài của anh. Còn phần thưởng nào cao hơn thế đối với người cầm bút.

%d bloggers like this: