Mèo, chuột và ngoại ngữ

Chuột vuốt râu Mèo. Ảnh: internet.

Mèo dốt ngoại ngữ nên nông nỗi này. Ảnh: internet.

Nhân chuyện anh Kevin Rudd vừa trở lại chức Thủ tướng Australia, Cua Times xin đăng lại bài viết về ngoại ngữ nhưng có dùng tin Rudd nói tiếng Tầu như gió. Dù đã 5 năm nhưng đọc lại vẫn thấy thú vị 🙂 😛

Có câu chuyện ngụ ngôn kể về lũ chuột biết mèo đang rình nên cứ nằm im không chịu ra khỏi hang. Mèo nghĩ ra kế, rướn cổ rồi sủa: “Gâu…gâu”. Cho rằng mèo đã bị chó đuổi đi nên lũ chuột kéo ra kiếm ăn. Mèo lập tức vồ lấy một chú. Vừa ăn, mèo vừa gật gù tâm đắc: “Biết ngoại ngữ có hơn”!

Xứ người: Chính khách và ngoại ngữ

Câu chuyện ngụ ngôn trên hóa ra có nhiều trong đời thực. Trong thế chiến 2, nhiều người lính Nga bị bắt làm tù binh đã thoát lưỡi hái tử thần vì họ biết tiếng Đức. Thời nay, các chính khách thạo vài thứ tiếng, đôi khi có những cú “vồ” ngoạn mục.

Hai năm trước đây (7-8-2007), Thủ tướng Australia, John Howard, vừa kết thúc diễn văn chào mừng ông Hồ Cẩm Đào trong một bữa tiệc chiêu đãi nhân hội nghị APEC thì ông Kevin Rudd đứng lên chào bằng tiếng Trung, không phải một câu mà phát biểu mấy phút liền. Khi đó ông Rudd thuộc Đảng Lao động đang tranh cử với Đảng Tự do Australia của đương kim Thủ tướng Howard.

Một chính khách trẻ trung, mắt xanh mũi lõ, nói tiếng Trung Quốc lầu lầu, mới nghe cứ tưởng giọng của Giang Trạch Dân, đã gây ấn tượng rất mạnh cho tất cả khách đến dự. Thấy mông mình đang nóng trên ghế, John Howard hiểu đảng của mình dễ mất chiếc ghế Thủ tướng chỉ vì đối phương biết “nỉ hảo”(!)

Đương nhiên, không phải do thạo ngoại ngữ mà Kevin Rudd đã thắng cử sau đó 4 tháng khi ông đúng 50 tuổi, nhưng riêng việc biết tiếng Trung- ngôn ngữ của một nước đông dân nhất thế giới, và rất khó học với người phương tây đã giúp ông Rudd nhiều lợi thế, nhất là trong mắt các cử tri có học vấn.

Và đương nhiên, một nguyên thủ nói tiếng nước ngoài “như gió”, hẳn nền giáo dục đất nước ấy nói chung, việc dạy và học ngoại ngữ nói riêng trong nhà trường cũng không thể dở.

Ngoại ngữ: An ninh và sự phát triển của quốc gia

Một thời Anh, Pháp, Mỹ làm mưa gió trên thế giới nên nhiều người phải học thêm những ngoại ngữ này. Khối Đông Âu và cả Việt Nam ta khi theo Liên Xô thì phải biết tiếng Nga. Xứ Mặt trời mọc giỏi, mình cũng nên học tiếng Nhật.

Ngày nay Trung Quốc đang trở thành cường quốc, đang gia tăng sức mạnh trong khu vực và trên thế giới. Chính khách nào hiểu văn hóa, lịch sử Trung Hoa và nếu biết tiếng Trung sẽ giúp xử lý những bất đồng dễ dàng hơn, đôi khi đạt được thế thượng phong trong ngoại giao.

Thủ tướng Australia. Ảnh: Reuters

Thủ tướng Australia. Ảnh: Reuters

Vụ việc gần đây liên quan đến công ty Rio-Tinto thuộc Australia bị phía Trung Quốc cáo buộc vài nhân viên cao cấp Australia làm “gián điệp”. Lý do đứng sau vụ việc này dường như do công ty Rio-Tinto đã hủy bỏ hợp đồng 19,5 tỷ đô la với công ty khai khoáng Chinalco làm người Trung Quốc không hài lòng.

Do thông thạo tiếng Trung, ông Kevin Rudd dùng lời lẽ nhẹ nhàng “kiểu Hoa” nhưng động thái dứt khoát “kiểu Tây” rằng, việc bắt giữ như thế sẽ làm tổn hại đến kinh tế và hậu quả khôn lường. Các nước tới Trung Hoa lục địa làm ăn lại dễ dàng bị buộc tội theo chỉ đạo của nhà nước. Ai còn dám hợp tác với chính thể như thế?

Không biết do sợ Rudd “nghe” được tiếng Trung hay ông hiểu văn hóa dọa dẫm có từ ngàn đời của họ mà phía Trung Quốc đã có lúc thay đổi tội danh từ “gián điệp” sang “hối lộ”, dù mấy hôm nay họ tăng cường các cáo buộc tình báo. Đối đầu với một Thủ tướng thạo tiếng Trung không phải dễ.

Mới đây, anh David Dollar, Giám đốc Quốc gia của World Bank tại Bắc Kinh đã được Bộ Ngân khố Mỹ mời về làm đặc trách với Trung Quốc. Lý do đơn giản, David “phang” tiếng Tầu như gió.

Tổng thống Nga Putin thông thạo tiếng Đức, tiếng Anh, cũng làm cho các chính khách phương Tây nể trọng và phải đề phòng ông cựu KGB này. Để đối xử “ra môn ra khoai” với nước Nga, Tổng thống Bush không ngần ngại chọn nữ Ngoại trưởng Condi Rice từng du học ở Nga. Mỗi lần bà viếng thăm Moscow đều làm các anh Ivan bối rối vì Condi sắc sảo và yêu kiều nghe được cả tiếng lóng của đám ngư ông “kak vada – vada do kolana”. Kak riba- Riba do khuja- nước tới đâu, nước tới đầu gối. Cá thế nào- cá như đất (nguyên văn: Cá nhiều tới chim…)

Mới đây, mấy tỉnh Trung Quốc gần biên giới Việt Nam đã lệnh cho các quan chức địa phương học ngoại ngữ. Mỗi cán bộ phải biết khoảng 100 từ tiếng Việt. Chúng ta biết rằng, với vốn 300 từ có thể nghe hầu hết các đối thoại hàng ngày, nên khi đã biết 100 từ thì việc học thêm vài trăm từ nữa chỉ còn là vấn đề thời gian. Còn chúng ta thì sao?

…Xứ ta: Cải cách GD và chiến lược ngoại ngữ

Ở nước ta, hiếm vị nguyên thủ nào như Cụ Hồ. Cụ biết tiếng Trung như tiếng mẹ đẻ, làm thơ bằng tiếng Hán, hiểu sâu sắc nền văn hóa đặc sắc quốc gia này. Vì thế, chuyện đối nhân xử thế với người hàng xóm phương Bắc tương đối thuận buồm xuôi gió. Trong suốt thời gian mặn nồng, hai quốc gia đã từng sống theo đúng nghĩa “Việt Nam Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, chung một biển Đông mối tình hữu nghị”.

Nhưng tiếng Trung trong các trường học, tiếc thay vị thế lại “nhẹ tênh”. Những năm 60, các thế hệ sinh viên chỉ thiên về học tiếng Nga, sau này là tiếng Anh hoặc tiếng Pháp, rất ít người để ý học tiếng Trung. Rồi những năm sau xảy ra chiến tranh biên giới, có lẽ do ý thức hệ, do cái nhìn “lệch lạc” của ngành GD, tiếng Trung hầu như biến khỏi các trường học. Các khoa tiếng Trung lèo tèo, rất ít sinh viên theo học.

Những năm gần đây, ngành GD bắt đầu nói đến chiến lược dạy và học ngoại ngữ. Các kỳ thi, học sinh đều bắt buộc phải thi ngoại ngữ (hệ 3 năm hoặc 7 năm), trừ một số ít vùng thi môn thay thế. Thế nhưng, chất lượng dạy và học ngoại ngữ, trong đó có tiếng Trung không mấy khả quan.

Trong 85 triệu người chúng ta, ai là người hàng ngày mở internet và vào đọc website tiếng Trung? Hay tất cả bắt đầu là BBC tiếng Việt, VietnamNet, Tuổi Trẻ, giỏi hơn thì sang các trang tiếng Anh CNN hay Washington Post.

Mới có chuyện một website do Việt Nam quản lý nhưng lại được Trung Quốc giới thiệu về Biển Đông “của họ”, lưu trên server mấy tháng mới có người phát hiện ra. Kết quả dân Việt Nam ta không “nghe” được họ phát thanh những gì. Khi phát hiện biển Đông là cái lưỡi bò hay chân gà đã quá muộn. Biển không còn hữu nghị, sông núi vẫn liền, nhưng lòng người đã đổ vỡ.

Thêm một ngoại ngữ là có cơ may hiểu thêm một nền văn hóa, “sống” thêm một cuộc đời. Còn “bài trừ” ngoại ngữ, coi là văn hóa “ngoại lai”, là kẻ thù nên không thèm học tiếng của họ như quan niệm trong quá khứ, phải chăng đó là một sai lầm lớn, một cách nhìn thiển cận? Trong thế giới này, thông thạo ngoại ngữ cũng làm cho “phông” văn hóa của chính khách được nâng lên, hẳn sẽ giúp nhiều cho sự thay đổi mối bang giao.

Ngành GD đang hướng tới cải cách giáo dục. Đừng quên việc dạy và học ngoại ngữ, trong đó có tiếng Trung có tầm quan trọng đặc biệt. Muốn làm bạn và hợp tác công bằng với ai, phải hiểu người ta, bắt đầu từ việc hiểu và nắm được ngôn ngữ của họ.

Hiểu trực tiếp người ta nói gì qua những ngôn từ ngoại giao ẩn ý chắc hành xử dễ hơn là phải đợi phiên dịch bận ra nhà vệ sinh. Quan hệ bền vững nhất vẫn là quan hệ dựa trên sự hiểu biết lẫn nhau. Nhưng để đạt được điều đó thì chính khách phải biết đọc và nghe bài phát biểu gốc. Đó mới là thách thức lớn của người lãnh đạo những nước nhỏ thời nay. Nếu một vị nguyên thủ biết làm thơ tiếng Hán, đọc diễn văn tiếng Anh và phát biểu bằng tiếng mẹ đẻ không cần…phao, hẳn vị thế quốc gia đó sẽ khác nhiều.

An ninh và phát triển quốc gia trong tâm thế hội nhập, xét cho cùng còn là chuyện GD có tầm nhìn xa, có chiến lược hợp thời không.

Chuyện vui con mèo khôn ranh học “ngoại ngữ gâu gâu” để vồ chuột, cũng đáng để con người ta, để ngành GD suy ngẫm.

Xem video Kevin Rudd nói tiếng Tầu

Bài đăng năm 2009

68 Responses to Mèo, chuột và ngoại ngữ

  1. NABB Cafe says:

    Khuja là 1 từ rất thú vị. Hồi những năm 80 ở HN phổ biến 1 lối nói khi có gì đó ko ra gì: “như khui”. Chắc từ dân đi Nga về.

    Nhớ tới 1 chuyện cười về từ này.

    Nhà ngoại giao người Nga nọ thường sang Tây Ban Nha làm việc. Mỗi lần sang ông tranh thủ đi xem đấu bò. Xem đấu là phụ, côt để thưởng thức 1 món ăn sau trận đấu, tại nhà hàng nằm trong đấu trường. Món “Khui”.
    Lần nọ, do họp hành muộn, ông tới lúc trận đấu đã xong. Chỉ kịp vào ăn tối. Vừa mở nắp đĩa đồ ăn ra, ông kêu lên: ơ này, bồi, sao lạ vậy. Bồi bàn bước tới: Dạ, quý khách hỏi gì ? Nhà ngoại giao cau mày: Lúc dọn món tôi đã thấy lạ sao đĩa nhỏ vậy, giờ mở ra càng thấy lạ. Hôm nay đấu bê hay đấu bò mà “Khui” có bằng từng này?
    Bồi bàn cười: À, thế ngài không xem trận đấu như mọi khi ạ. Nhà ngoại giao đáp: Ờ, hôm nay họp muộn quá. Có gì không?
    Bồi bàn nói: Thảo nào. Dạ, mọi khi thì matador giết bò, còn hôm nay là bò húc chết matador, thưa ngài.

  2. mạnh đứt lông says:

    có thằng lính tên lửa nga(cccp : các chú cứ phá) ghé vào nhà dân quê{gần trận địa tên lửa}:
    -dasvidanhe,
    bà già chủ nhà :
    – nhà tôi kg có chè, chỉ có nước vối..
    – pazalusta?
    cô con gái cháu bà chủ nhà:
    – đúng rồi, bà già lui ra…
    Ivan kg hiểu, nói đại:
    – xibaxibo…
    bà già chủ nhà:
    -nhà tôi kg có bơ, chỉ có mỡ (lợn) thôi…
    Ivan (chán nản):
    – daxvidanhe…
    cô gái:
    – đái hả? ra bờ tre ngoài kia…, ng gì chả lịch sự tẹo nào…
    …???

  3. mạnh đứt lông says:

    tôi đây cũng: “cống hỷ merci thông mấy tiếng, chăng sang tàu tớ cũng tếch sang tây…”
    tây đây là tây bắc thân thương…

  4. Mèo, chuột và ngoại ngữ | CHÂU XUÂN NGUYỄN says:

    […] Hiệu Minh […]

  5. silver price says:

    Bé học tập theo ngôn ngữ trao đổi hang ngày giữa bé và bạn, bạn hãy tạo điều kiện để con bạn có thể tiếp cận với một ngôn ngữ đang phổ cập gần 1/3 dân số thế giới. tại sao bạn và bé không tham gia một lớp đào tạo chuyên về tiếng trung.

  6. Gloomy 1721979 says:

    ” Ở nước ta, hiếm vị nguyên thủ nào như Cụ Hồ. Cụ biết tiếng Trung như tiếng mẹ đẻ, làm thơ bằng tiếng Hán, hiểu sâu sắc nền văn hóa đặc sắc quốc gia này ” . Đấy là do Cụ Hồ làm rể TQ ( lấy bà Tăng tuyết Minh ) nên biết tiếng Trung thôi . Còn chuyện Cụ làm thơ bằng tiếng Hán thì còn phải kiểm chứng lại bác HM ạ ! Ờ ! Cụ là người Việt tại sao không làm thơ bằng tiếng Việt mà lại làm thơ bằng tiếng Hán nhỉ ?
    Khuyên người Việt học giỏi NN , tại sao không khuyên người Việt làm ntn để người nước ngoài phải học tiếng Việt ?
    Than ôi ! Nhưng trong XH Việt nam hiện nay phân công công việc theo 4 thứ tự : 1. Hậu duệ – 2 . Quan hệ – 3 . Tiền tệ – 4 . Mới đến Trí tuệ thì e rằng biết nhiều NN chỉ là chuyện phù phiếm !
    Lại nhớ đến bài phát biểu khai mạc của TT tại Shangri-La nó sang sảng hùng hồn nhưng đến khi trả lời pv trực tiếp thì TT lúng búng , vòng vo và tối nghĩa làm người ta nghi ngờ đặt câu hỏi : Liệu bài phát biểu đó có phải do chính TT viết hay do trợ lí ?

    • Xôi Thịt says:

      Thiết nghĩ mình cũng nên xét cho công bằng. Không có vị nguyên thủ quốc gia hay người đứng đầu chính phủ nào lại tự viết diễn văn cho mình, nước Mỹ, nước Nga, TQ … hay Việt Nam ta cũng vậy thôi. Onng Obama cũng có người chuyên viết bài nói chuyện còn bên ta thì tầm bộ trưởng hay chỉ cần còi như giám đốc sở là đã có ban bệ chuẩn bị diễn văn hết rồi.

      Nội dung bài nói chuyện của thủ tướng chắc phải được các ban bệ góp ý, bản thân thủ tướng (và có thể cả bộ chính trị) phê chuẩn về nội dung chính rồi mới chuyển qua cho mấy người “thợ viết” chế biến tiếp.

      Hành động cầm giấy “nói chuyện” với tổng thống Mỹ của thủ tướng PVK năm xưa có thể gây phản cảm với một số người (bản thân tôi thấy thế cũng hơi hãm) nhưng một số cán bộ của đảng giải thích là làm như thế để thể hiện những lời ông K nói không phải là những lời bốc đồng của ông ta mà là những gì đã được cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam (BCT) thống nhất và chuẩn bị kỹ càng. Hiệu quả đến đâu tùy người xem đánh giá nhưng ít ra đấy là 1 cách giải thích.

      • lv says:

        Cũng như bác XT tôi thấy việc các vị Nguyên Thucầm tờ giấy đọc chẳng có gì là ko hay cả .Tôi cũng thấy trên truyền hình HL đưa nhiều Chính Khách Châu Âu cũng cầm giấy đọc .Cựu Nữ Hoàng HL cũng thường xuyên cầm tờ giấy đọc trước các hội nghị .Tôi có hỏi một đồng nghiệp về chuyện các vị ko cầm giấy đọc ,ông bạn đồng nghiệp này là đại diện CĐ ,và cũng có chân trong hội đồng nhân dân địa phương (ko ăn lương).
        Ông bạn nói ,những người còn trẻ thì gần như ko cầm giấy đọc bao giờ ,điều đó ko có nghĩa là họ nghĩ ra ngay mà họ đã đọc trước khi vào họp ,họ đã đọc thuộc rồi .Còn khi tranh luận thì cũng đã biết trước chủ đề và các Chính Khách cũng đã xem tài liệu trước cả rồi .

    • Hiệu Minh says:

      Người ta bảo blog tạo ra hình ảnh đen tối của xã hội cũng phải thôi. Nhìn mặt tốt thì ra tốt, nhìn mặt xấu thì ra xấu. Anh đòi hỏi sự công bằng xã hội nhưng bản thân luôn có cái nhìn thiên kiến thì thật khó thay đổi được ai.

  7. Hà Linh says:

    Em đồ rằng nếu kiểm tra hồ sơ của các lãnh đạo các cấp của mình thì chắc chắn sẽ có nhiều vị cho ta ảo tưởng họ rất giỏi ngoại ngữ, vì họ có bằng Tiến sỹ, Thạc sỹ của Viện A ở nước B, Viện C ở nước D…Nhưng thử làm cuộc thi vấn đáp xem sao???

    Cá nhân em cảm giác là đa phần quan chức nhà mình nói điều họ không thực sự nghĩ và tin nên họ nói ngắc ngứ và thiếu thuyết phục. Và bởi họ không có nhiều hiểu biết về con người và xã hội nên họ thường tự đề cao cá nhân. Mà đề cao một cách thô thiển và hơm hĩnh nên hình ảnh của họ thật ..phản cảm.
    Trong việc họ làm, họ không làm với sự tự chủ nên cứ nửa vời, tà tà vậy rồi ngày cũng qua, đêm cũng tới, bổng lộc cứ hưởng, chuyện chung có người khác lo.
    Ngoại ngữ thật quan trọng và là công cụ hữu hiệu nhưng mà em nghĩ, đúng như các anh chị đã đề cập, những bản chất NGƯỜI sẽ là yếu tố quan trọng nhất.

  8. huu quan says:

    em xin bắt đầu còm với câu nói trong mấy bài kết luật của Tập làm văn. Em sinh ra và lớn lên dưới mái trường XHCN. Năm vào cấp III, chúng em được học ngoại ngữ, toàn khối có 10 lớp thì 7 lnhớp học tiếng Nga, 2 lớp học tiếng Anh còn 1 lớp học tiếng Pháp. Em may mắn được phân vào lớp của hiếm, học tiếng Pháp với một ông thầy vốn xuất thân là phiên dịch cho chuyên gia quân đội Mỹ và tiếng Pháp chỉ là ngoại ngữ thứ 2 của ổng. Lúc đó thầy mới đi học tập cải tạo về, tàu sản sách vở bị tịch thu và đốt hết nên dạy chúng em toàn dạy chay, chả có chút tài liệu nào. Vì thế 3 năm học cấp III, vốn tiếng Pháp của em coi như con số không.
    Vô đại học, chúng em lại được ngôn ngữ của nước Nga mến yêu. Nhưng vì lúc đó đất nước đã bắt đầu rục rịch đổi mới và Liên Xô thì đã tan thành mây khói nên ông thầy dạy tiếng Nga tối còn tranh thủ đi học thêm tiếng Anh để tránh thất nghiệp. Vì thế 4 năm tiếng Nga chúng em cũng chỉ viết chuẩn được nhõn 1 câu là “Ya liu bờ liu chibia”
    Ra trường thấy mình còn quá ít ngoại ngữ bèn đi học 3 tháng tiếng Anh, rốt cuộc còn nghe nói tàm tạm, đủ sức đi Tây một mình (Dĩ nhiên còn phải nhờ sự giúp sức của tay chân miệng khi nói với Tây).
    Đến giờ ngồi chém gió vẫn vênh mặt: “Tao được học tới 3 ngoại ngữ” và tự hào mình là sản phẩm của XHCN.

    • Hiệu Minh says:

      Hữu Quân đã nói lên thực trạng của một thời trai trẻ chúng ta: tây không ra tây, ta không ra ta, tầu chẳng phải, Việt cũng chưa 100%. Ngoại ngữ đá gà đá vịt, mỗi thứ một tý, nghe nói thì cũng hơi hiểu, đi sâu vào là tắc tỵ.

      Cho nên mới sinh ra loại IQ và tầu cao tốc, rau muống và lạm phát, với Vina … đủ loại. Xây chùa như tầu nhưng cứ nói bản sắc Việt, nhà lắp ghép là đỉnh cao kiến trúc.

      Thử tìm mà xem, sau bao nhiêu năm, thế hệ này để lại dấu ấn gì đáng cho 100 năm sau còn nhớ.

      Đau.

    • Hà Linh says:

      Đọc comment của huuquan cũng nhờ thời học tiếng Pháp ở cấp 3. Cái môn ngoại ngữ hầu như chỉ học cho có vậy thôi, học trò hờ hững, nhà trường cũng chẳng chú trọng gì, khi kiểm tra thì “quay bài ” nhau. Thầy cô cũng nhắm mắt cho qua. HL nhớ thầy H. thường ngồi bất lực nhìn đám học trò ồn ào trong giờ của thầy, có cô giáo tên S thì phải than là” cái đời giáo viên dạy ngoại ngữ nó bạc bẽo làm sao”, học sinh chỉ học nhiều các môn chính, phụ đạo này nọ cũng môn chính, ngoại ngữ mấy ai ngó ngàng.
      Bố của bạn HL thì đầu tiên dạy tiếng Trung, nhưng rồi môn đó cũng bị ra rìa, bác bị thất nghiệp..đôi khi bác than thở là bác bị” mất dạy!”.
      Hồi Đại học cũng học 3 năm rưỡi tiếng Nga. Hồi đó các trường đại học, phổ thông hầu như ” phổ cập ” tiếng Nga, các thầy cô giáo tiếng Nga vui vẻ vô cùng. Trường HL có cô Q xinh cực kỳ, dạy tiếng Nga rất hay,c ác anh đi bộ đội về ngưỡng mộ cô lắm. Thế rồi đến lượt tiếng Nga cũng ra rìa, cô mất việc lại phải đi làm thêm đủ thứ kiếm sống..
      Học xong HL cũng lọ mọ học tiếng Anh, thời nhà nhà học tiếng Anh, người người học tiếng Anh…Ôi trời..
      Tất nhiên học được ngoại ngữ nào cũng quý, cũng tốt cho người học nhưng mà từ chính sách dạy/học ngoại ngữ của quê hương mình cũng đã có thể nói lên điều gì đó như là sự bất cập về giáo dục,gió đổi chiều xoành xoạch trong quan hệ bang giao, chính sách đối ngoại…

      • nhatminhnam says:

        ô, HL co phải học cấp 3 Nghèn k? khóa mô? thầy H là thầy Hợi, cô S là cô Sâm phỏng? neu dung thi sau nay co ay thuc thoi, di hoc tiếng Anh o HN, ve day o tỉnh, cung khá!

    • anhkiet6038 says:

      Ha ha, em cũng được học tiếng Nga kiểu này, đủ để hiểu bác Cua viết dịch như Khuj nghĩa là gì!😝

    • lv says:

      Bác HQ nói em lại nhơ chuyến sang Tiệp Lao Động .Trong đoàn khoảng 150 người (ko có phiêndịch) có đến sáu anh nói biết tiếng Nga ,nhưng khi tiếp xúc với tiếp viên Nga các anh nói mà người Nga chẳng hiểu gì.Sau này mình mới biết các anh ấy “biết “như là tôi ko hiểu ,hay chào buổi sáng, tối trưa …và ngọng cùng điếc .

  9. R says:

    Người Trung hoa có câu : 君子报仇 十年不晚 (QUÂN TỬ BÁO THÙ, THẬP NIÊN BẤT VÃN).Câu này diễn tả đúng con người Kevin Rudd & Rudd cũng rất hiểu câu này vì rất am hiểu văn hóa á châu cũng như văn hóa Trung hoa.Đã mấy lần bị đệ tử oánh cho tan tác dở sống dở chết vậy mà vẫn ngậm đắng nuốt cay cuối cùng cũng giành lại được ngai vàng.Một nhân vật không phải tầm thường.

    R

  10. Hiệu Minh says:

    Định post video vào bài nhưng không hiểu sao không làm nổi. Đưa vào comment cho các cụ cao tuổi nhờ các cháu trong nhà nghỉ chỉ cần lick chuột

  11. Xôi Thịt says:

    Bài kia viết tháng 8 năm 2009 mà lão TC tính được 5 năm, quả là danh bất hư truyền 🙂

  12. Anh Mã says:

    Ở dòng thứ ba của phần mở đầu bài viết đọc khó hiểu quá, ” nhưng có dùng tin Rudd nói tiếng Tầu như gió…” phải hiểu là sao ? Hay óc tui có vấn đề rồi ? Huhu…

  13. Xôi Thịt says:

    Mình vừa vắng mặt mấy hôm anh Rudd đã tranh thủ đảo chính rồi 😉

    Anh Rudd vốn là bí thư sứ quán Úc tại TQ kiêm phiên dịch nên thành thạo tiếng tầu cũng là điều dễ hiểu.

    Bên ta có bác Cầm (Nguyễn Mạnh) xuất thân phiên dịch sứ quán tại Liên Xô, sau cũng làm đến bộ trưởng NG rồi phó thủ tướng. Bác Cầm hưu rồi nhưng vẫn còn chút dấu ấn qua anh Cẩm Tú, thứ trưởng công thương. Anh Tú nổi tiếng qua câu nói “Trên người tôi toàn đồ nội” và dạo năm trước, anh Tú cầm đầu đám bộ CT chửi anh Huệ như hát hay về vụ giá xăng.

  14. anhkiet6038 says:

    Ý bác Tổng là cần giỏi ngoại ngữ. ok. Nhưng có lúc giỏi lắm lại phải giả ngô giả ngọng đấy. Anh ở cơ quan em kể, mấy năm trước, trên chuyến tầu Việt-Trung, nhiều người Việt, có cả cán bộ, cán dạng gì đấy, yên ổn chỗ xong là giở bài chắn cạ, phục vụ trên tầu là người Trung chửi rất tục, miệt thị bằng tiếng Trung, họ coi việc đánh bài là rất hạ đẳng tới mức độ thành sự đáng khinh cho một dân tộc bài bạc. Khổ thân anh ở cơ quan em, rất giỏi tiếng Trung, nhưng đành giả như không biết gì, tất nhiên anh không đánh bạc, nhưng mỗi khi cần việc anh đành dùng ngôn ngữ cử chỉ để coi như suốt ngày không hiểu những nhân viên kia nói gì.
    Người Việt chúng ta còn nhiều điều phải học lắm, học ngoại ngữ quan trọng, nhất là cái tiếng Tầu, vì lịch sử nước ta đã và sẽ làm mãi cần phải hiểu tiếng này. Nhưng trên hết, cần học làm người đàng hoàng đúng nghĩa đã.

  15. trankhoan says:

    Nhìn lãnh tụ các nước mà chạnh lòng cho lãnh tụ nước nhà.Cách đây không lâu TTg Việt Nam sang thăm Mỹ chỉ có mấy lời đáp từ với TT Bush con mà cũng phải giở phao. Gần đây nhất TTg 3D khi đi thăm đơn vị không quân ở Thanh Hóa có vài dòng lưu niệm mà “góc nhìn khác” của TDN đếm được tới 16 lỗi chính tả.Ngoài ra cách diễn đạt cũng như khả năng hùng biện như : Cu Ba thức ngủ, biển Đông không phải là biển Đông, làm người có khó không…..những chuyện như trên có kể cả ngày cũng không hết được đưa ra đàm tiếu làm trò cười cho thiên hạ.

    • nguyenmucar says:

      Lại nhớ những năm 60 cả thành phố học tiếng I van ,chỗ nào cũng nhét với cô nhét…rồi nhẩy đầm…rồi cấm nhẩy đầm…rồi nhẩy sang tiếng Trung ,lõm bõm ít năm chưa nỉ hảo bao lâu rồi bỏ..Lại rộ lên tiếng Pháp…Me xừ ít lâu không tài trợ thế là ô- voa. Mở cửa lũ lượt chạy sang Ăng lê, chỉ thấy nhân dân đi học thực còn vào biên chế công chức nộp cái bằng Ăng lê hạng A kèm anh phong bì là xong, Cán bộ mình càng cao lại khỏi cần ngoại ngữ đã có thông ngôn. Nhiệm kỳ có mấy năm mà học ngoại ngữ thì có mà Đói.Hề…hề.

    • Hiệu Minh says:

      Có vài chuyện này mà các bác nhắc tới thuộc lòng. Ta có chuyện gì hay hơn được kô?

  16. nguyen_hanh says:

    Với bộ GD luôn luôn cải cách và càng cải cách càng lùi thì tiếng Việt đang thoái trào chứ nói gì đến ngoại ngữ , Năm 2012 sát hạch giáo viên tiếng Anh ở tpHCM có tới 90% không đạt chuẩn , Thầy vậy thì trò cứ LỦI ĐẠI vào bài thi ,May rủi do trời thôi

  17. TC Bình says:

    Mèo đói, liền ăn cắp chuỗi tràng hạt của bà chủ tròng vào cổ đến ngồi trước hang chuột, không quên tranh thủ liếm láp chút dầu đánh bóng.
    Vợ chồng nhà chuột thập thò chẳng dám ra. Vợ xúi: Lão mèo tu rồi, đang lần hạt kia kìa, mình ra kiếm ăn đi, em đói…
    Nghe lời vợ, chuột chồng mò ra và bị mèo vồ gọn. Trước khi chết, chuột chồng cố rên lên:
    -Đứa nào tin vào mèo, đứa nào nghe lời vợ thì chết như tao đây này….

    Bài học rút ra là:
    -Cần gì ngoại ngữ, lừa mị giỏi là kiếm bộn, sống khỏe.
    -Đừng nghe lời…chuột cái, nhớ lấy lời chuột đực.
    Hình như chuyện có thật, ai không tin thì,,, thôi. He he he.

    • Hiệu Minh says:

      Lão này thâm. Không nghe lời vợ, nghe lời chồng, nhưng đừng nghe những lão tên là Bình, nhất TC Bình bàn về biển Đông, 16 chữ vàng, 4 tốt.

  18. Vo Duc Chieu says:

    Có một ông giáo sư, gặp một thằng tây.
    Thằng tây nói ông giáo sư không hiểu hết.
    ông giáo sư kết luận: Thằng tây này nói tiếng anh không được tốt.
    Thằng đệ tử đi cùng chua thêm: Có phải là tiếng mẹ đẻ của nó đau????

    • Hiệu Minh says:

      Chỗ mình ngày xưa làm việc có giáo sư sang AIT (Thailand) giảng bài. Cả bọn hỏi, tiếng Anh của GS kém thế thì giảng bài có mệt không.

      Các cậu thật buồn cười, tớ chả thấy mệt chút nào, bọn sinh viên mệt thì kệ mẹ chúng nó chứ, ông cứ tiếng Việt pha English mà chơi, sợ gì bố con thằng nào.

    • Hiệu Minh says:

      Kể tiếp. WB VN tại Hà Nội có mấy lái xe nói tiếng Anh với cậu người Scotland tên là Chris Shaw. Nói mãi tay tây này không hiểu, các cậu tài than, sao mà bọn tây mà dốt tiếng Anh, mình nói khản cả cổ, mỏi cả tay mà Chris ko hiểu gì. 🙄

  19. honda says:

    Chẳng cần mất tiền học tiếng Tầu đâu các Bác ạ, rồi đây toàn nước Việt ta rồi sẽ tràn ngập người tàu, họ sẽ tới từng nhà ‘ thăm các cụ già, cầm tay chúng ta hát vang bài ca kết đoàn’, rồi dạy ta và con em ta miễn phí tiếng Quảng, tiếng Bắc Kinh, nhất là cho con gái ta, cho vợ ta! Các làng người Hoa nay đã hiện diện hoành tráng ở các tỉnh rồi đó thôi với những phố có ‘ đèn lồng treo cao’!

  20. Nhat Dinh says:

    Học ngoại ngữ còn tác dụng nữa là biết được trên đời có nhiều cách hiểu khác nhau cho cùng một sự việc, không có cách nào duy nhất đúng. Điều đó làm cho người biết nhiều ngoại ngữ dễ chấp nhận những ý kiến khác với ý kiến của mình hơn. Ví dụ tiếng Việt bỏ dấu trên nguyên âm, còn tiếng Thái bỏ dấu trên phụ âm. Tiếng Việt tính từ đứng sau danh từ nhưng tiếng Trung, Anh, Nga thì ngược lại… Ai cũng đúng cả.

  21. TC Bình says:

    Chả dám ước mơ cao xa như bác Tổng, Tập tôi chỉ dám ao ước quý lãnh đạo nhà ta tất cả đều đọc thông viết thạo và nói tiếng Việt như gió thôi. Sao cho quý dân đen khỏi chứng kiến cảnh lãnh đạo đứng trên cao chót vót cầm tờ giấy viết… tiếng Việt trả bài cho bá tánh, cảnh vỗ tay hoan hô… chính mình, những cái bắt tay thiếu tự trọng chỉ đầy bợ đỡ hay nghe những câu nịnh nọt trâng tráo như: Trân trọng kính…
    Ngủ đi Tập ơi, mộng quá bình thường…

  22. Vân says:

    Cháu xin bổ sung thêm một ý của cố GS Cao Xuân Hạo nữa ạ. Việc bỏ học tiếng Trung này có hậu quả lớn là phần lớn thế hệ chúng cháu bây giờ dùng tiếng Việt nhưng không hiểu được tường tận nghĩa của các từ Hán Việt, và ‘mù chữ’ ngay trên quê hương mình khi đi thăm các đền chùa vì ko đọc được tiếng Hán.

    • mười tạ says:

      mấy cái chữ lăng nhăn ở các đền chùa miếu mạo ngay cả người Tầu cũng ko hiểu là gì,

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Vân ơi.
      Bà già cũng tên Vân này xin “Sửa sai” một chút:
      Biết tiếng Trung quốc không có nghĩa là đến đền chùa thì đọc và hiểu được các bức hoành phi câu đối đấu nhé.
      Ở Trung Quốc có hai loại văn: Văn Ngôn và Văn Bạch thoại.
      Văn Ngôn là văn của những người có chữ nghĩa. Hoành phi câu đối trong đền chùa dùng văn ngôn
      Văn Bạch thoại là văn nói thông thường của người “Nói trắng ra những điều cần nói”. Tôi cho rằng mấy ông Tây này chỉ biết Văn Bạch thoại thôi. Ngay xưa chúng tôi đi học ở TQ cũng chỉ dùng văn bạch thoại, thầy giáo giảng bài bằng văn bạch thoại. Tôi may mắn biết tý chút “Văn Ngôn” vì các cụ tổ nhà tôi là thầy đồ nho, các cụ không biết nói tiếng Tầu, nhưng các cụ viết thì sâu sắc lắm

      • R says:

        Thưa bác KTS Trần Thanh Vân,

        Nếu bác hiểu hết ý câu nói của Kevin Rudd bác sẽ thấy Rudd không xoàng đâu bác ạ.Biết xử dụng hình tượng trong câu nói của mình ngay cả đối với người Trung hoa cũng không phải là ai cũng biết xài đâu.Ngôn ngữ Trung hoa thường dùng hình tượng để diễn tả ý nghĩa nội dung nên chỉ có người trí thức có học mới hay dùng.
        Rudd đã dùng hình tượng con Gấu trúc (Panda bear) để “đãi bôi” với Chinese President là có mục đích cả đấy.

        R

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Thưa R:
          Đã Nói thì không phải Văn Ngôn. Ông Kevin Rudd “nói” được, có thể nói rất hay, nhưng đã “noi” tức là dùng văn Bạch thoại

      • Vân says:

        Cháu cám ơn cô Vân ạ. Những điều cô chỉ bảo làm cháu càng thấy rõ thiệt thòi của việc không biết tiếng TQ.
        Về Kevin Rudd thì cô có thể đọc ở blog của GS Nguyễn Văn Tuấn ạ. Ông ấy học về ngôn ngữ và văn hóa TQ ở trường ĐH hàng đầu của Úc thì chắc là hiểu cái thâm thúy của ngôn ngữ này lắm.

        • lv says:

          Ngoại ngữ là một phần rất quan trọng của tất cả chúng ta ,dù là dân Nước nào .Châu Âu nói chung và HL nói riêng đang có chương trình đặc biệt để khuyến khích học sinh từ Trường CS trở lên học trở lên học tiếng tàu .Hiện tại đang có khoảng 800 HS các cấp cho đến Đại Học của HL đang theo học tiếng tàu .Có khoảng vài chục SV HL sang tàu học tiếng tàu .Khi học sinh HL được vào PTTH (VWO ,VWO+ ,Gymnasium)thì phải học 6 (sáu)ngoại ngữ .Bên ta học nhiều nhưng chẳng đâu vào đâu .

  23. Dove says:

    Lão Cua dịch tiếng Nga như cu rờ va (gái canh điếm).

    • Hiệu Minh says:

      Dịch như Khuj chứ 🙂

      • Fan Balan says:

        Không hiểu 1 năm,lịch Cổ= bao năm lịch thời này.Hay ngày xưa ” đường thông-hè thoáng ” ..chứng khoán ổn định.Thực phẩm không bị Tẩm-Ướp hóa chất…lên các Cụ …Thọ như thế nhỉ.Rất Hài hước-Yêu đời= Sống
        lâu..trăm-trăm..tuổi.
        ……
        ĐỈNH CAO..MUÔN..TRƯỢNG…

        ………http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2013/06/lay-con-chau-vua-hung_28.html

        Dove says:
        June 28, 2013 at 2:28 am

        Lão Cua dịch tiếng Nga như cu rờ va (gái canh điếm).
        Bác ơi, cu rờ va= dân Ba lan hay dùng hơn .hoặc giáp biên BL voi Ucraina,Litva….
        Pờ-ra-tri-tút-ka =проституткa = gái điếm-cave……Hehe….

        Hiệu Minh says:
        June 28, 2013 at 3:24 am

        Dịch như Khuj chứ

        bọn em ngày xưa hay nói …Khui nha-Bọ lẹt….hehe…

      • Dove says:

        Còm sĩ nữ nên cân nhắc kỹ lưỡng trước khi có ý định tìm hiểu
        thổ ngữ Balan và Nga qua Lão Cua hoặc Dove.

        • Hiệu Minh says:

          Chim bồ câu (Dove) thì không có Khuj 🙂 dù vẫn là Chim.

          Dịch thử câu “Nếu là chim tôi sẽ là bồ câu trắng” xem sao. If I were Khuj I would be a Dove 🙂

      • NAc says:

        Biet ngoai ngu co cai loi la duoc tu do noi bay.Xin loi com ko dau

  24. Tịt Tuốt says:

    Về câu chuyện chuột và mèo, Tại sao không đặt vấn đề ngược lại nhỉ? Giá như chuột đừng nghe được ngoại ngữ Chó thì chuột đâu có bị mất mạng??? Chuột chết vì biết quá nhiều… he he 😆 🙄

    • Tịt Tuốt says:

      Không ai là không hiểu rằng việc học thêm ngoại ngữ để nâng cao giao tiếp trong công việc là cần thiết. Điều này không cần phải bàn cãi. Tuy nhiên, Tiếng Việt đang hỏng, hỏng từ trong ra ngoài cần phải có một chiến lược giáo dục để chỉnh chu. Giao tiếp trong công việc chỉ là một phần giao tiếp rất nhỏ và nó không ảnh hưởng đến sự tồn vong của ngôn ngữ của một dân tộc. Hãy nhìn nước Sing mà làm gương: ngôn ngữ gốc của người Singapore nó ở đâu mà bây giờ phải lấy English để làm ngôn ngữ của mình (Singlish)?

      Hơn nữa, Năng lực giao tiếp (communication) phụ thuộc một phần vào ngôn ngữ và phần lớn phục thuộc vào cách tư duy. Các nghị nhà mình học tiếng Việt từ lúc mới biết nói và qua biết bao nhiêu trường Đảng vậy mà phát biểu y như là được đưa vào danh sách những câu nói ấn tượng của năm. Vấn đề chủ yếu ko phải là giáo dục ngôn ngữ mà là giáo dục cách tư duy. 🙄 😆

      • Hiệu Minh says:

        Chả ma nào re com – tự mình còm, tự mình re-com, sao mà cô độc thế hả cụ Tịt.

        Nàng Tép vẫn đang tiếc mấy cái váy bị mất, bây giờ không có cái mặc nên nằm trong chăn rồi, không thấy ra thơ ca hò vè nữa.

        • Kim Dung says:

          Hi…hi…Bận quá thể vì bài vở. Giờ mới xong đây.

          Cô độc là thế nào nhể Cua nhể?? Có nhớ hôm qua, một cháu hỏi: Cô Tép ơi, cháu vào FB, xin bài về Sữa của chú HM có đc ko cô. Tép bảo: Được. Nhưng nhớ là nói với chú í, cô Tép “iu” chú Cua lắm. Cả lũ cười bò ra.

          Chiều,Tép hỏi: “Thế chú Cua chú í nói thế nào?”

          “Chú nhắm chặt mắt, rồi bảo: Biết rồi, khổ lắm, cô í cứ nói mãi….” 😀 😛

  25. HT says:

    Để học tiếng Anh, TS Doãn Hà Thắng của viện Vật lý đã sáng chế ra bút chấm đọc. Nhiều trường đặt mua nhưng gặp nhiều khó khăn.

    http://vietq.vn/thoi-su/thoi-su-trong-nuoc/157-ch237nh-phu-kh244ng-dong-t236nh-doc-quyen-s225ch-g

    Chỉ khi nào chúng ta loại bỏ sự độc quyền SGK, khi đó các cháu sẽ có thêm cơ hội được học tiếng Anh giá rẻ, chất lượng ổn.

    • Thợ xây says:

      Chỉ khi nào chúng ta loại bỏ sự độc quyền tư tưởng, khi đó dân Việt sẽ có thêm cơ hội được tiếp cận các tư tưởng văn minh của nhân loại để phát triển đất nước. Không biết bạn HT có đồng ý như vậy không?

  26. qx says:

    hehe…

    qx

%d bloggers like this: