Những mùa Noel ở Ba Lan

Wesołych Świąt – Merry Christmas – Chúc mừng Giáng sinh Noel sắp đến.

Nhớ những Noel bên Ba Lan, viết vài dòng về một thời trẻ trâu với lại chào mừng lão Xang Hứng ra Hà Nội đón rét 🙂

Đến Krakow vào cuối tháng 8-1970 gần nửa thế kỷ trước, học tiếng ở ĐH Tổng hợp Jagellonski (UJ) ở Krakow, một đám trẻ không biết thế nào là xí bệt hay xí xổm, tranh cãi nhau ngồi quay mặt vào tường hay ngoảnh mặt ra ngoài cửa. Có cậu giải thích, phải quay mặt vào trong vì có cái cọc (ống dẫn nước từ cái bình gang treo trên tường xuống bệ xí) để nắm tay mà rặn.

Học UJ được vài tháng thì có kỳ nghỉ Đông, mình nhớ không nhầm thì đúng vào dịp Noel và năm mới 1971, trường cho đi nghỉ ở khu nghỉ dưỡng nổi tiếng Kroscienko (Krościenko nad Dunajcem) ở phía nam Ba Lan cạnh biên giới với Tiệp Khắc, đầu nguồn của một nhánh sông Danube tên là Zacisze.

Hơn 40 cô cậu về vùng núi cách xa Krakow khoảng 80km ở vùng núi Karpaty, lần đầu biết thế nào là “rừng thẳm tuyết dày” như đã xem phim của Trung Quốc. Cuối tháng 12 đúng dịp Noel nên lạnh khủng nhưng có đủ áo dạ, giầy đông, mũ lông, mùa Đông vẫn vui.

Được nghịch tuyết, leo lên dốc có tuyết rồi trượt xuống rất thích. Có bạn biết trượt tuyết, bạn biết đi giày trượt băng. Sông đóng băng dày hàng mét nên đi từ bờ này sang bờ bên kia thoải mái. Thi nhau mặc comple, chơi cả sơ mi đứng chụp ảnh với tuyết gửi về nhà khoe.

Chơi với bọn thanh niên trong làng rất vui vì họ quen với cánh đầu đen hay về nghỉ Đông, tiếng yếu nên tranh thủ đi phát triển ngôn ngữ, tán cả gái quê. Họ dạy cho đủ loại từ ngữ, từ kochajcie – yêu đi, calowac – hôn đi, rozbieraj sie – cởi quần áo đi, đến chửi bậy mà thầy cô không dạy trong trường.

Mấy bạn Hà Nội có vẻ bạo dạn còn rủ nhau đi câu cá với trai làng. Ra giữa sông băng, đục một hố khá sâu thấy nước thì thả cần câu với mồi gì đó. Vừa thả đã có cá cắn, lôi lên cá chép 1-2 kg. Mang về nấu không có nước mắm, khế chua, rau mùi, thành ra cá luộc, mà cá sông bên Ba Lan tanh lòm. Thế mà vẫn ăn ngon vì đã chán món bydgos cải chua, ngửi mùi là muốn “lôn”.

Năm đó hình như đón Noel ở Kroscienko, với lũ trẻ chả có thứ đạo nào ra hồn, chắc không biết Noel là gì, tại sao có Wigilia hay Kolacja Wigilijna (bữa tối Noel) có 12 đĩa món ăn đại diện cho 12 tháng trong năm hay 12 ông thánh tông đồ, hoặc ông có râu gọi là Święty Mikołaj (St Nicholas/Santa Claus).

Mãi sau này chơi với mấy bạn Ba Lan, mùa Noel được mời về quê chơi mới biết thêm về Noel bên Ba Lan và tầm quan trọng chả khác gì Tết Nguyên đán bên ta. Ví dụ, bọn trẻ muốn mở quà Noel phải đợi xong bữa kolacja wigilijna, mà muốn ăn kolacja wigilijna phải đợi ngôi sao đầu tiên sáng, mất cả nửa đêm vì đợi Noel, như trẻ con bên ta đón Giao Thừa thường ngủ tít.

Mình thử cỗ Noel vài lần tại gia đình bạn Ba Lan, thấy chán chết, không có thịt trong bữa tối này. Món súp đặc biệt barszcz chả có vị gì, bánh mỳ ăn với bắp cải chua bigos chán kinh, như bắt tây sang ta chan nước rau muống luộc với cơm trắng ở Hà Nội bắt khen ngon.

Món ngon nhất là cá chép hầm, rán đủ kiểu. Cá mua phải đang bơi, về nhà cho vào chậu nuôi mấy ngày, cá càng to càng may. Dân VN không thạo tiếng nên “nói mỏi tay”, ra hiệu với cửa hàng muốn mua con cá który (mà)…rồi dùng hai bàn tay chụm lại, ngoáy ngoáy như đi ngoằn ngoèo, thế mà họ hiểu là đầu đen muốn mua cá chép sống đang bơi.

Sang Mỹ hơn chục năm mình thấy Noel cũng na ná như Ba Lan, không thấy món cá chép, bigos, nhưng nói chung, cỗ Noel bên Tây không bằng cỗ Tết giò chả bánh chưng đầy hụ bên ta. Mấy chục năm không được ăn Noel bên Ba Lan nên không biết có chán như ngày xưa.

Mùa Noel đến gần, tiếng Ba Lan thì quên tiệt. Tra từ điển mới nhớ ra mấy món tráng miệng như makowiec, kutia, piernik, ghế trống dành cho ông khách không mời mà đến là “Niespodziewany Gość”, vài bài thánh ca như “Wśród nocnej ciszy – Trong đêm tĩnh lặng”, “Bóg się rodzi – Chúa giáng sinh”, “Lulajże Jezuniu” và “Dzisiaj w Betlejem” tùy từng vùng do lịch sử Ba Lan được Nga, Đức, Ukraine chia cho một số tỉnh.

Sắp đến Giáng Sinh, chúc các bạn đón Noel Wesołych Świąt – Merry Xmas và đừng hiểu về ngày lễ của họ như lũ trẻ quê mùa chúng tôi từ nửa thế kỷ trước.

HM Cua GC Thế, K70 đi Ba Lan năm 1970

Ảnh tư liệu có tuổi đời 50 năm, có thư tình gái gửi

45 Responses to Những mùa Noel ở Ba Lan

  1. TranVan says:

    Nô-en xui xẻo. Chắc sẽ lỡ, không kịp tối nay !

  2. TranVan says:

    Bà vợ tôi bênh người Hồi giáo nên không thích chi thêm tiền ủng hộ chính phủ ưa đàn áp dã man.

    Yếu tố chính trị len vào đời sống hàng ngày ?

    Tôi không thể áp đặt hay đi một mình nên đành xem qua hình ảnh.

    Chùa Vn (xưa) nhỏ, đẹp và gần thiên nhiên.

    Chùa Thái, chùa Lào, chùa ở TC, ĐL hay HK, Nhật Bản, Pháp, … tôi xem cũng khá nhiều nhưng không cảm nhận được sóng ngầm huyền bí kỳ lạ ở những nơi ấy. Mình chỉ là du khách chứ không phải khách thập phương đến tìm sức tâm linh cội nguồn.

    • TranVan says:

      Đền Nhật Bản :
      file:///D:/D_Skylum/_DSC8947_Mini.jpg
      (D300S)

    • Aubergine says:

      Tôi nghĩ là anh chị không đi cũng chả sao.

      Tôi không thích thăm đình chùa Miến Điện vì họ bắt khách thập phương cởi giày từ ngoài cổng chùa, nhiều khi phải đi chân đất cả 200m mới đến chính điện. Lúc ấy thì bàn chân của mình có thể đẫm phải mấy hòn sỏi nhọn. . . tôi sợ nhất là có thể bị bệnh.

      Miến nghèo mạt rệp, extrême pauvreté. Trên con đường đi lên núi Popa, cứ khoảng 50m có một người ăn xin ngồi dưới gốc cây, chờ các Phật Tử đi hành hương về bố thí. Họ nghèo thế mà đám dân Rohingya lại sang để kiếm cơm! Nhóm này theo Hồi Giáo. Đi đến đâu cũng muốn áp đặt niềm tin của mình lên các sắc dân khác.

      Chuyện này nước Pháp đã có kinh nghiệm với dân Bắc Phi. Người Rohingya bị ngược đãi khắp nơi (Phi, Thái Lan, Bangladesh, Mã Lai, Indonesia . . . nhưng họ nhắm vào Miến Điện vì dân Miến đa số hiền lành). Có sang đến nơi mới thấy Miến Điện nghèo như thế nào. Nếu Âu Châu và Mỹ tử tế thì sang rước họ về.

      Một điểm son của dân Miến là họ nghèo nhưng không cướp giật, móc túi như ở VN. Nhà vệ sinh công cộng tương đối sạch hơn VN và Trung Quốc.

      Từ ngày sang Mỹ đến giờ tôi không thấy người cùi ăn xin ngoài đường. Tôi thấy họ mấy lần ở Yangon và Mandalay, nhìn thấy họ mình vừa thương vừa kinh sợ.

      • TranVan says:

        Đền đạo Ấn Hồi tại Singapour cũng bắt phải đi chân trần ngay từ cổng phía ngoài. Sân đầy cát, bụi và sạn cùng sỏi.

        Tôi đã bị một lần nên không vào, không xem mấy đền khác. Vả lại hình như mấy người canh giữ đền, giống như những người cùng nghề, ít người có đôi mắt thân thiện. Lành ít, dữ nhiều ? giữ đồng nghĩa với dữ tợn, ngược xuôi đều như thế ? 😀

  3. Mike says:

    Mười ngày trước Noel 1991, cả nhà tôi đi khám sức khoẻ. Bữa đi khám, ông già tôi đã dặn từ trước là tuyệt đối không hút thuốc. Tuy nhiên, 5 giờ sáng tôi thức dậy, lên sân thượng chạy “nhấc cao gối”. Tập xong thấy mình khoẻ như trâu, vô tư đi.

    Ngồi sau xe đạp thằng em chở, tôi lại lôi thuốc ra hút. Thằng em nhắc thì nói “tau khoẻ, có chi mô”.

    Vào chụp phổi, kết quả, phổi bị mờ. Thất vọng tràn trề.

    Hôm sau tái khám, ngồi phòng đợi, nghe họ tán chuyện rôm rả. Một ông hỏi “cậu này bị mờ phổi phải không?”, trời, hỏi trúng phóc. Ông già bảo ừ, mệt thiệt. Ông kia nói dễ mà, có người thẹo đầy phổi mà mất cây vàng là phổi sạch tưng. Mờ phổi thì tuỳ nặng nhẹ, không bệnh hoạn gì mà bị mờ thì cỡ chỉ vàng là xong. Rồi ông thấp giọng nói, phải ra chỗ nhà ông bác sĩ trưởng khoa Ngoại mà khám chứ hôm nay khám ở đây chỉ là xã giao thôi.

    Theo chỉ dẫn tận tình của Y tá, hai cha con chiều đó lặn lội tới khám. Ui, khách đông ghê. Khám xong, ông viết toa thuốc, dặn rằng phải ra đúng tiệm thuốc đầu hẻm mà mua, để tránh thuốc giả. Nhận phong bì dày cộm (500K – đúng 1 chỉ vàng), ông an ủi “trường hợp này không có sao đâu, thức khuya nhiều cũng bị mờ phổi. Cứ tiêm kháng sinh cho chắc ăn rồi tái khám”. Tiệm thuốc bán thuốc thật có khác, chậc chậc, đắt gấp mấy lần thuốc thằng bạn y sĩ của tôi vẫn thường tiêm cho bệnh nhân. Nhưng mà thôi thì cứ vậy cho yên tâm, chủ tiêm thuốc không bồ thì cũng bịch với ông bác sĩ, mình đâu qua mặt được.

    Về chỗ ở nhà ông chú, ba tôi đưa thím túi thuốc rồi nói trăm sự nhờ thím. Đi Mỹ được hay không là một tay thím quyết định đó. Nói xong ổng tếch lên xích-lô ra bến xe về Long Khánh chơi.

    Bà thím chỉ ngoài 30, vẫn còn chân chất hương quê. Đúng giờ tiêm thuốc, bà nói đi với tau ra chỗ tiêm. Hỏi xa không thím. Nói chỗ chợ chồn hổm trong hẻm đó. Ổ chỗ đó có y tá à. Không, ở đó có ông tiêm heo mát tay lắm. Ông tiêm heo nái là đẻ cả chục con. Ông tiêm mày thế nào cũng hết bệnh….

    Chiều 23/12/91, cha con lếch thếch tới sở Ngoại Vụ. Cách cổng sắt đóng kín, ôi thất vọng não nề. Đang loay hoay thì một cô y tá nhỏ con đi ra cười cười nói xong hết rồi, về đi. Kết quả tốt hả cô? Ba tôi vồ vập hỏi. Dạ, phổi em nó trong veo rồi chú à. Tôi nhìn cô y tá mà tưởng như thiên thần mang tin vui.

    Tối đó ra bến xe Hàng Xanh thuê nhà trọ. Chủ trọ đòi xuất trình chứng minh nhân dân. Kẹt là CMND đã bị thu, họ phát cho hộ chiếu rồi. Xuất hộ chiếu thì tức là khai mình việt kiều dự khuyết à, sợ lắm. Hỏi trả tiền trước mà không xuất giấy có được không? Giấy gì mà không dám xuất? Giấy ra tù à, bà chủ đay nghiến. Thôi không ở thì về. 3 giờ sáng 24/12, gọi xích lô ra bến xe. Từ chỗ gần khu giải trí Kỳ Hoà ra bến xe cũng gần, nhất là đi sớm vắng xe. Ra tới Cam Ranh 5 giờ chiều, tắm rửa xong là tót lên xe đạp chạy rông thông báo bạn bè với lại hỏi tụi nó có tổ chức đám nào, kẻo mất phần chơi.

    Chỗ tôi là “xóm đạo”, 95% dân có đạo CG nên Noel vui lắm. Vui ở nhà, vui với chúng bạn, vui với các hội đoàn. Zăng nghệ, zăng gừng, hát hò đàn đúm…

    • TM says:

      Chị hoa sứ làm tôi nhớ lại thuở học tiểu học, mỗi lần đến lễ Giáng sinh là lại nhịn tiền quà mua những tấm thiệp màu có hình lò sưởi nhả khói, mái nhà phủ tuyết, cây thông xanh viền tuyết trắng, v.v., có rắc những hạt kim tuyến lóng lánh. Nhìn cảnh mùa đông thơ mộng mà mơ đến khung trời xa xăm. Mỗi tấm thiệp có phong bì để bỏ vào dán tem gửi bưu điện nếu muốn, bán giá 1 đồng. Một ly nước đá nhận xi rô ba màu có thêm miếng chanh muối chỉ có 5 cắc. Phải nhịn 2 ly nước đá nhận mới mua được một tấm thiệp, về bỏ vào hộp kim loại dẹp, nhỏ, lâu lâu mang ra ngắm…

      Lúc đó chẳng bao giờ ngờ ngày nay lại được diễm phúc…xúc tuyết mùa đông!

      • Aubergine says:

        Xin phép anh HM cho viết về chuyến đi Miến Điện.

        Ngày đầu tiên đến Yangon, thủ đô Miến Điện (Myanmar), chúng tôi đi bộ từ khách sạn đến ngôi chùa lớn Shwedagon. Đường dành cho người đi bộ được lát gạch và đầy bóng mát, làm tôi nhớ lại Đại Lộ Thống Nhất (bây giờ là Lê Duẩn?). Yangon còn rất nhiều cây xanh và những con phố chính có ít nhất 2 lanes. Tuy đông xe nhưng không thấy cảnh ùn tắc như ở Saigon. Trong tương lai nếu muốn chỉnh trang thành phố hoặc thiết lập hệ thống xe điện ngầm chắc không gặp khó khăn như ở Hanoi.

        Chúng tôi đến cổng chùa phải tháo giày, bít tất rồi đi bộ vào chính điện. Tuy đã đọc guide book, tôi vẫn ngại ngùng đi chân đất. Hình như hôm nay (9 Dec.) là ngày lễ gì đó, phụ nữ Miền Điện mặc quốc phục (váy dài xuống mắt cả chân, áo blouse che kín vài). Chúng tôi xin phép chụp ảnh và họ nhoẻn miệng cười.

        Viếng chùa xong chúng tôi đến một hiệu ăn đầy khách địa phương. Thức ăn Miến không đến nỗi nào. Chúng tôi gọi lung tung, rau xào, salad, thịt kho, cá hấp và tôm rang. Tổng công 10 món, lúc trả tiền mất khoảng 6 đô. Myhouse để lại tiền tip khoảng 1 đô. Vừa ra khỏi hiệu ăn thì nghe có tiếng chân người chạy phía sau. Hóa ra anh hầu bàn tưởng là mình bỏ quên tiền.
        Hai bên không biết tiếng, cãi nhau bằng tay. Cuối cùng thì tôi nhét đại tiền vào túi áo của anh.

        Mệt quá vì chuyến bay dài, về đến khách sạn đi ngủ để ngày mai dậy sớm bay đi Bagan, thành phố có 3,000 ngôi chùa.

        Ngày mai sẽ đăng tiếp. -:) 😊

        @ Trần Văn
        Nếu anh chị chưa sang Myanmar (Birmanie) nen đi một chuyến. Nhiều ngôi chùa ở Bagan đẹp não nùng là nơi chụp ảnh lý tưởng.
        .

    • Aubergine says:

      Các còm sĩ kẹt lại VN sau 75 tuy hơi vất vả nhưng có nhiều chuyện kể. Tôi sang bên này trước 30 tháng 4 nên chẳng có gì để nói, đời sống hết sức boring.

      Christmas đầu tiên, bà cụ tôi định nướng gà tây theo phong tục My, nhưng các em tôi phản đối quyết liệt. Cả năm phải ăn gà (vì giá rẻ), Giáng Sinh lại nhét gà tây làm sao chịu cho thấu. Thế là bà cụ đành làm chả giò. Bên ngoài trời rét, tuyết ngập trắng xóa. Muốn đi bộ ra ngoài những tuyết đã đông lại rồi, không cẩn thận vồ ếch đau lắm.

      Noel năm sau thì mình đã có kép nên vui vẻ quá, bèn gọi điện về nhà là con phải làm over-time. Thế rồi cậu mợ dắt nhau đi Vermont trượt tuyết. Mình mới học vỡ lòng nên ngã một cái nên thân. Ngày hôm sau không dám đi nữa. Kép tội nghiệp nên tình nguyện ở lại căn chòi để bóp chân cho nàng. Vài năm sau cả nhà dọn về Cali, vì ở nhà quanh năm nên Noel chuồn đi Mexico City và Cancun.

      Năm nay Noel lại đi chơi. Lần nầy thăm xứ chùa tháp Myanmar.

      • TM says:

        Bây giờ mới biết chị Cà Tím. Vì tình yêu nên nói dối với phụ mẫu.

        Yêu nhau quấn quit ối à bên nhau
        Về nhà dối rằng cha dối mẹ a à a á a
        Rằng a cuối năm là… ngút đầu
        Tình tình tình…overtime!
        Tình tình tình…overtime!

  4. hoa sứ says:

    Mỗi lần thời tiết SG chuyển lạnh là lòng tôi lại rưng rưng ,gió cuốn ngang trời , lá vàng bay bảng lảng ,trong cái không gian se lạnh ấy dễ đưa hồn mình về một thời tuổi trẻ rất xa .
    Ngày ấy dù không phải là tín đồ TCG nhưng khi những bài thánh ca vang lên vẫn mang đến cho tôi những cảm xúc thật tràn đầy ,nhớ làm sao những món quà bé xinh và tấm thiệp Noel, có hình ông già áo đỏ vai vác 1 bao quà to ,vui tươi hớn hở trên cỗ xe tuần lộc, phi như bay trên con đường đầy tuyết trắng ,xa xa ngôi giáo đường với tháp chuông rộn rã âm thanh …ánh đèn ấm áp từ trong nhà thờ hắt ra như mời gọi ta bước chân vào thánh lễ .Ngày ấy thiệp noel đã có hình nổi ba chiều và nó cứ cuốn hút mãi tôi .Nhớ một lần tôi và các bạn qua Thủ Thiêm làm thiện nguyện ở 1 cô nhi viện ,bên này là Bến Thành rực rỡ lung linh ,thì bên kia sông đã như một vùng nông thôn xa lắc ,bọn tôi thuê 3 chiếc xe lôi chở đầy quà bánh và đồ chơi ,lắc lư trên những chiếc xe này và tự nhiên liên tưởng đến chuyện ông già Noel ,thế là cả lũ đồng thanh hát Jingle Bell ,tiếng hát cũng lắc lư trên đường đất gập gềnh như giai điệu rôn ràng của bài ca quen thuộc , đường xa dường ngắn lại ,buổi công tác đã ghi lại lòng tôi một kỷ niệm GS thật ý nghĩa .Một lần nhớ lại kỷ niệm xưa ,tôi đã viết :

    Aó đỏ đưa đường vào cổ tích .
    Tuyết rơi trắng xóa lối xưa về
    Ngàn năm thương nhớ !Ôi hòai niệm
    Quà xinh ,gói nhỏ ngẩn ngơ mê .

    • PV. Nhan says:

      * Cuối năm bỗng nhớ Sài Gòn..
      Tôi chim viễn xứ vẫn còn mải bay..
      Lang thang muôn dặm đường dài

  5. TranVan says:

    Mùa đông trên xứ người :
    Khi xưa, khí hậu toàn cầu chưa bị nóng lên, mùa đông thường rất lạnh. Lạnh bắt đầu ngay từ cuối thu.

    Khoảng 21, 22, 23 tháng 12 là mùa đông bắt đầu lạnh. Có khi lạnh xuống đến -10 độ.

    Đừng nói với tôi rằng bên Canada có nơi lạnh đến -30 độ C. Tôi thấy lạnh bên Canada không lạnh bằng lạnh ở Âu châu.

    Lạnh đến từ từ, lạnh khô không ẩm ướt, lạnh nơi có áo quần chống lạnh tốt, ….khiến độ lạnh cảm thấy khác với độ lạnh ghi trên hàn thử biểu.

    Nay vì ô nhiễm nhiều, khí hậu nóng hơn xưa, ít khi Paris bị lạnh như xưa.

    Lạnh trong mùa đông nay bớt lạnh. Mùa đông chỉ chừng 10 độ, thỉnh thoảng xuống đến – 2 hay -3 độ.

    Khi nhiệt độ xuống khoảng 0 độ mới có tuyết rơi. Mỗi năm khi xưa có tuyết chừng 10 lần thì nay chỉ còn hai hay ba lần mỗi năm.

    Tôi ghét và sợ lạnh nên mừng nhiều hơn hối tiếc.

    Mỗi khi lạnh đến là tôi nhớ đến những trận lạnh ghê người -10 độ, tay chân lạnh cóng, hai tai đỏ cứng, trên bảo dưới im lìm vì quá lạnh !

    • TranVan says:

      Nội bộ nói với nhau thì không sao tiết trời quá lạnh.
      Nắng ấm sẽ mau đến.

      Nhưng người kế bên dụ mà không xong thì ngoài kia trên đường trở về cư xá sinh viên sẽ còn rét hơn. Vừa rét vừa trơn trượt !

      Tôi đã trót dại, đã phiêu lưu khi trời gió lạnh lúc đầu mùa đông. Một mùa đông, hồi còn trẻ dại và khờ.

      • TranVan says:

        Tưởng bở nên theo cô đầm về nhà cô ấy. Nào ngờ đâu phòng ở tít trên cao, không lò sưởi. Cửa sổ lại hé mở.

        Cô ta mập mạp nên chịu lạnh giỏi. Mình gầy, không có dư mỡ nên rét run. Đành chịu thua, rút lui.

        Các Cụ khi xưa đã khuyên rồi. Thiên thời là yếu tố đầu tiên. 😀

  6. TM says:

    Một năm nữa lại sắp qua, một năm mới sắp đến.

    Bác Cua mơ màng nhớ về thuở xa xưa. Đúng là thời gian trôi vùn vụt như bóng câu qua cửa. Thấm thoắt mà đã…

    Ở Mỹ ngày nay Giáng sinh không còn mang màu sắc tôn giáo đậm đà nữa. Số người theo đạo và
    “hành đạo” (practicing christians) như đi lễ nửa đêm hay đến nhà thờ ngày 25-12 ngày càng giảm sút. Con người ngày nay mang tính a còng nhiều hơn.

    Ngày tụ họp gia đình của Mỹ là Ngày Lễ Tạ Ơn vào thứ năm cuối tháng 11 vì người ta được nghỉ bắc cầu 4 ngày từ thứ năm đến chủ nhật. Ngày này mang tính lịch sử và phi tôn giáo, chỉ tụ họp và biết ơn năm qua đã được yên lành ấm no.

    Ngày lễ giáng sinh là dịp tặng quà dưới danh nghĩa ông già Noel cho trẻ em và trong gia đình nhỏ (vợ-chồng). Người lớn như cha mẹ, anh em, v.v. cũng đã bỏ dần lệ tặng quà cho nhau, để tiết kiệm, và vì khó tìm được món quà người ta cần hay sẽ dùng. Đôi khi người ta chơi trò “secret Santa”, mỗi người chỉ mang một món quà đến rồi rút thăm, mỗi người cầm đúng một món quà về, thay vì khệ nệ bê đến mấy chục hộp quà cho đủ làng trên xóm dưới.

    Cảm ơn bác Cua đã khó nhọc tặng quà tinh thần cho còm sĩ suốt năm thay vì đợi đúng ngày Giáng sinh.

    Chúc bà con làng nước một ngày lễ đầm ấm và một năm mới như ý.

    • Hugoluu says:

      Quãng hơn mười mùa Noel trước ,cũng nhờ tập tục tặng quà giáng sinh của dân bản xứ mà tiểu thương người Việt ở Đông Âu có vụ gặt hái bội thu ,có khi trúng mánh bằng cả 1 năm lao động.
      Ngày nay hình thức bán hàng qua mạng đã thống trị khắp nơi nên hàng hoá quà tặng của bà con không còn bán được như trước nữa,Noel bán cũng như ngày thường ,thậm chí còn kém hơn ,bao gời cho đến ngày xưa….

  7. huu quan says:

    Trước những năm 90, ngoài Bắc không cho rước lễ vào lúc 12h đêm mà phải rước lễ sớm. Trước Noel cải vài tuần, chính quyền đã gọi Cha xứ lên.. quán triệt, nào là phải tiết kiệm, phải có thêm ảnh của…. nên các buổi lễ đêm Noel chán phèo. Sau này thì cởi mở hơn, giáo dân được rước lễ đúng giờ thiệng, được trang hoàng lộng lẫy các kiệu rước lễ.
    Năm 1983, lần đàu tiên em được ăn Noel tại nhà một người bạn giáo dân ở Bảo Lộc. Chu choa, đang ngày đêm đói ăn, được ngồi trước một bàn tiệc ê hề món ngập kín cả bàn sao mà sung sướng thế.

  8. Hugoluu says:

    Từ trước đến nay tôi cứ mặc định đêm chúa giáng sinh là 25 tháng 12 ,nhưng hè vừa rồi có cô Tây theo đạo Giê-Hô-Va đến cửa hàng tôi truyền giáo ,cô hỏi tôi : Chúa Giê-Su sinh ra vào thời điểm nào? tôi trả lời 25/12 ,cô nói không phải ,rồi cô lấy quyển kinh thánh ra giải thích ,trong đó có nói đêm chúa Giêsu ra đời trời đất mát mẻ ,những người chăn nuôi gia súc vẫn ngủ qua đêm với đàn gia súc ngoài đồng ,do đó họ kết luân đêm chúa giáng sinh không phải 25/12 lạnh giá mùa đông.

    • TranVan says:

      Hiện nay vẫn còn nhiều giả thuyết về năm sinh của Jesus. Ngay đến ngày sinh cũng thế : có khi là ngày 28 tháng 3, có khi là ngày 2 tháng tư. Hoàn toàn không phải một đêm đông lạnh lẽo.

      Ngày 25 tháng 12 năm -1 là ngày sinh được chấp nhận cho là ngày chính thức. 9 tháng sau ngày 25 tháng 3 năm -1.

      25 tháng ba năm -1 là ngày thiên thần đã loan báo tin mừng.

      25 tháng ba mỗi năm cũng là ngày và đêm dài bằng nhau.

  9. TranVan says:

    …ngày …

    • TranVan says:

      Noël 2019 :

    • TranVan says:

      D300S :

      • TranVan says:

        Phía sau là vườn nhà, một ngày mùa đông có tuyết.

        Chụp tuyết rơi phải có thêm dụng cụ, tôi không đua đòi đến cỡ đó nên đành chịu thua không ráng chụp khi tuyểt rơi.

        Hình này tôi chọn để gửi kèm điện thư chúc bạn bè xa gần. Cũng giống như những thiệp cắt và dán khi xưa. Gửi cây nhà lá vườn thay vì gửi thiệp do người khác làm sẵn.

        Nhưng chắc vẫn có người sẽ chê vì thiệp không giống thiệp kiểu thông thường ?

  10. Ngọ 1000 ngàn usd says:

    Ra Hà Nội học, cho đến hết chiến tranh tôi mới biết có ngày Noen. Sau đó có một tối Noen mà tôi không bao giờ quên. Tối đó chúng tôi hẹn nhau đi… ngồi ôm nhau ở ghế đá hồ Ơ le. Ôm nhau thì nhiều nhưng tối đó trước khi phải về, tôi dũng cảm thò tay vào trong quần của em. Đó là lần đầu tiên sau hai mươi bảy năm ra đời tôi mới được sờ vào cái ý. Mới được sờ chứ chưa được nhìn thấy nhưng cũng vô cùng sướng, phê không thể tả được. Tôi hôm đó tôi thức cả đêm tưởng tượng về cai ý, kim đồng hồ luôn chỉ 12 giờ. Sáng dậy vẫn cứ lâng lâng, bồng bềnh rồi tự hào mình đã trở thành người lớn hơn mấy thằng cùng phòng vì chúng nó chưa sờ được cái ý. Chúng nó vẫn là trẻ con mù tịt về cái ý.
    Đã nửa thế kỷ trôi qua, hôm nay anh Cua nói về Noen. Ngoại đạo tôi chẳng quan tâm đến Noen, nhưng Noen lại là một mốc, một bước ngoặt của đời tôi trong quá trình trở thành người Lớn.

    • Hoàng Cưong says:

      …nghe các cụ kể chuyện mà thấy thích… Noel

    • Hiệu Minh says:

      Bố khỉ, về đi tắm có giơ tay kia lên để không bị ướt không, hả ông giời.

    • Hugoluu says:

      Cụ Ngọ dẫn bạn đi chơi
      Nô-En năm ấy bầu trời tối đen
      Ôn nàng chẳng dám tòm tem
      Mon men cấm địa thấy quen hơi nàng
      Về nhà Ngọ mới mơ màng
      Ăn vụng trái cấm địa đàng xem sao
      Ba ngày chẳng dám rửa tay
      Hơi nàng bay mất rất gay rất phiền.

    • Ô Mễ says:

      Chỗ Đặt

      Đặt tay vào chỗ không thể đặt
      Vậy mà đặt được chẳng làm sao
      Mười năm gặp lại trên hè phố
      Cười tủm còn thương chỗ đặt nào ( Mai Thảo )

    • Cốt Thép says:

      Ây dà dà 😁.

      Vào đêm Noen lại đuợc hưởng cái tình yêu đẹp như vầy?
      Cụ Ngọ có biết vì sao không?
      Theo tôi thì chắc chắn là trước khi đi chơi đêm cụ đã thành kính nghĩ đến Chúa Giêsu và cụ đã nói:
      Amen! Cầu Chúa lòng lành ban cho con một tình yêu!

      Nếu ai đó có Đức Tin nơi Chúa và thường xuyên làm việc tốt thì Chúa sẽ ban phước lành cho.

      Ngày đó cụ Ngọ chưa vợ nên Chúa ban cho Tình yêu.
      Đêm nay cụ lại đi Nhà Thờ Lớn và lại thành kính:
      Amen! Cầu Chúa lòng lành ban cho con một tình yêu😁.

      Sẽ linh nghiệm … tối về bà xã cụ Ngọ sẽ nói: Anh Ngọ à! Gãi … giúp em cái Lờ… ưng… lưng.
      😁

      • Ngọ 1000 ngàn usd says:

        😍😍😍

      • Mike says:

        Hihi cụ cốt thép lại áp dụng lời kiểu kinh nhà phật vào nhà giáo rồi.

        Kinh Phật thường mở đầu bằng Nam mô.

        Kinh CG thường kết thúc bằng Amen.

  11. TranVan says:

    Tôi “hòa nhập” rất nhanh. Phần vì tò mò, phần vì như nam châm khác biệt thu hút nhau ngay mỗi khi đủ gần nhau.

    Đẹp, vừa mịn vừa thơm. Lại đa dạng. Tuyệt nhất là khi tóc hung hung và tàn nhang mọi nơi.

    Tiền nhiều như những đại gia đang đứng trước Tòa chưa chắc đã có được những kỷ niệm khó quên của thời sinh viên …..thứ thiệt ?

    • Hugoluu says:

      Cụ giống tôi ,hoà nhập nhưng không hoà tan,bôn ba gần hết cuộc đời nơi xứ ngưòi ,cứ gần Tết lại nhớ múi thơm lá dong,nước lòng ,khói pháo…

  12. TranVan says:

    Noël đầu tiên trên đất Pháp cả nhóm sinh viên Việt cùng lớp được ông thầy giáo Toán tiếp đãi tại nhà của ông ấy. Ăn buổi trưa.

    Mỗi người trong nhóm góp tiền mua chung nhau một món quà nhỏ. Mỗi người một ý nhưng rốt cuộc đa số đã đồng ý không mua bánh kẹo mà mua một bức tượng nhỏ.

    Mùa Noël năm sau tôi đến nhà một người bạn bản xứ cùng lớp. Lần này tôi mang theo một chai rượu St Émilion. Tưởng rằng đúng dịp thân tình nhậu nhẹt vì bữa ăn hôm đó sẽ chỉ có hai đứa chúng tôi.

    Hóa ra tiêu chuẩn nơi xứ người kỵ chuyện mang quà loại ăn được, uống được.

    Năm Noël thứ ba tôi đi xe lửa đến tận một tỉnh nhỏ, trao quà tận tay.

    Ba mùa Noël đầu tiên trên xứ người, xứ sau này trở thành quê hương thứ hai, thứ ba hay thứ tư. Quê hương là nơi mình có nhiều kỷ niệm buồn vui ?

    • Hugoluu says:

      Mùa Noel thứ 3 tôi đoán chắc là cụ đến nhà bạn gái ,mùa thứ 2 tôi không tỏ?
      Cách nay hơn mươi mùa Noel còn được ngắm tuyết rơi trắng trời , những năm gần đây Noel gần như không thấy tuyết ,Đông Âu Noel không tuyết cũng như Miền Bắc mùa xuân không có mưa phùn,gió Bấc.

  13. Hugoluu says:

    Mấy nước Đông Âu giống nhau ,Noel hay mua cá chép về ,lọc phile tẩm bột rán ăn với salad khoai tây,xương đầu nấu súp.
    Tết nguyên đán Nam, Bắc không thể không có mai ,đào thì dân ĐÂ không thể không có cây thông trong nhà.
    Noel đầu tiên cùng với dân Tiệp là năm tôi bỏ nhà máy ,đến ở nhà anh Mọi lai ,phần quà nhận được dưới gốc cây thông sau khi ăn súp cá là hộp quần sịp 6 cái.

    • Hoàng Cưong says:

      Nhà tôi khi xưa gần bên xóm đạo, cách xóm đạo một con sông…chỉ hiểu lơ mơ xóm đạo có xuất xứ đế quốc ….
      họ nấu rượu rất ngon, thời gạo châu cui quế ,rượu được đựng trong túi nilon có một cái vòi. Ông ngoại tôi chỉ mua rượu của họ mà không chọn chỗ khác.
      Thế rồi khi tôi lên học cấp 3 thì thích để ý con gái xóm đạo …xinh quá
      / người lớn bảo rằng : lấy họ phải theo đạo họ…
      Noen năm đó tui 17 tuổi , có hẹn bạn học đến nhà thờ xem họ ăn Tết…, Vì chúng tôi là khách cũng chỉ đứng nhìn bên ngoài ,ngắm cây thông cao chơp nhảy lung linh… trong tôi có sự tò mò về Thiên Chúa ? Có lẽ tôi vẫn chưa tìm ra bàn tay lông lá giống như…bàn tay thích đủ thứ ! Của tui

      • Hugoluu says:

        Thời bao cấp ,nấu riệu gạo bị cấm ,mấy cô buôn riệu lậu cho riệu vào bong bóng trâu ,buộc quanh bụng nhìn như có chửa ,nhác thấy bóng công an,phòng thuế ,liền vờ ngồi thụp xuống đi tè và xả hết riệu để thoát thân.
        Thời thanh niên tôi có thằng bạn, Noel nó về Nam Định chơi nhà ông chú ,nó kể đêm Noel nam thanh nữ tú dân theo đao tập trung đến nhà thờ nghe cha giảng đạo ,đúng 12 h đêm nến trong nhà thờ tắt hết tối om,thế là đám con trai tha hồ ôm nhau mừng chúa giáng sinh ,Năm đầu tiên sang Tiệp nhớ lại chuyện cũ ,tôi cùng ông bạn mò đên nhà thờ thành phố xem thế nào ,đến nơi vẫn thấy đèn đóm sáng trưng ,tiếng cha giao giảng vẫn đều đều từ trong vọng ra ,hai thăng tiu nghỉu quay về ,tuyết ngập mắt cá chân

%d bloggers like this: