Global Footprint: Thăm New York City 10 năm sau 11-9

Mười năm trước, 19 kẻ không tặc cướp 4 máy bay vừa cất cánh, đầy xăng, hành khách và dùng đó làm một quả bom sống tấn công nước Mỹ. Hai chiếc lao vào tòa tháp đôi ở New York, biểu tượng của kinh tế Mỹ. Chiếc khác phá tung một góc của Ngũ Giác Đài – biểu tượng sức mạnh quân sự. Chiếc thứ 4 do sự chống trả quyết liệt của hành khách đã không tới mục tiêu. Người ta đồn rằng, nó sẽ bay đến tòa nhà Quốc hội hoặc Nhà Trắng.

Biết có tin cưỡng đoạt máy bay trên bầu trời New York, 9 phút sau một phản lực F-15 đã cất cánh nhưng không có lệnh nên đã không bắn hạ chiếc American 11 đâm vào Tháp Bắc với tốc độ 700km/giờ. Rồi chính viên phi công F-15 cũng chứng kiến chiếc United 175 đâm vào Tháp Nam trước hàng vạn ống kính đang truyền hình trực tiếp tòa Bắc đang cháy do cú đâm thứ nhất.

Bin Laden là tác giả của vụ tấn công hoàn hảo tới mức mà các đạo diễn Hollywood khó ai nghĩ ra được.

Ngày 11-9-2001, cu Luck mới được 4 tháng. Bố Cua đang giặt tã trên tầng ba thì nghe điện thoại reo. Tin nước Mỹ bị tấn công đã lan đến cả làng Sài ở Hà Nội.

Với gia đình anh Mẫn Hà tại New York những ngày đó, sự kiện 11-9 không thể nào quên, dù đã trải qua một thập kỷ.

Hôm 11-9-2001, anh vừa đến văn phòng trong tòa nhà UN, cách tòa tháp đôi không xa. Bắt đầu làm việc, được tin tòa tháp 1 bị máy bay đâm vào. Chưa biết phản ứng ra sao thì tòa thứ hai bị tấn công.

Thành phố New York 9 triệu người hoàn toàn hoảng loạn. Những vẻ mặt thất thần, bàng hoảng, khóc không thành tiếng và quan trọng, người dân không hiểu chuyện gì đã xảy ra và sẽ xảy ra với Hoa Kỳ. Còi rú khắp nơi, đường xá hoàn toàn tắc nghẽn.

Anh nhớ Hà Linh, con gái thứ hai, đang học cách nơi bị tấn công có vài dãy phố. Nhưng bốn bề đã thấy khói lửa tràn ngập. Cellphone, điện thoại cố định tắc tị hoàn toàn, mất hết liên lạc.

Không còn cách nào, anh Mẫn đành chọn đường đi bộ về nhà. Theo đoàn người trong vô định về phía Queens, một khu khác cạnh New York khoảng 1 tiếng đi metro. Khi tới gần cầu vượt thì thấy một taxi đang chờ khách, mấy người không quen nhau vội nhảy lên. Chiếc taxi nhích dần qua cầu.

Đúng lúc ấy anh chứng kiến tòa tháp đầu tiên tan chảy như que kem. Và 30 phút sau tòa thứ hai biến mất ngay trước mắt mình.

Tới nhà đã thấy cu Duy 13 tuổi đã từ trường trở về. Thanh Hà lo lắng, không hiểu Hà Linh thế nào, đành mặc cho số phận. NYC lúc đó như một hoang đảo.

Nhưng rồi 4 giờ chiều ngày 9-11, cháu cũng được một phụ huynh đưa về nhà. Thật may mắn cho cả nhà. Nếu không, giấc mơ Mỹ sẽ thành ác mộng.

Mấy ngày liền anh không đi làm. Dạo quanh phố phường để lấy lại bình tĩnh, anh thấy nước Mỹ bắt đầu thay đổi.

Người Mỹ vốn sống ích kỷ, chỉ biết bản thân, không thèm để ý đến ai. Đôi lúc nhà bên cạnh có người chết hàng tuần cũng chả ai để ý.Nhưng sau ngày đó, ngay trong khu Forest Hills, dân chúng bắt đầu chào hỏi và thăm nom nhau, nhường nhịn trong siêu thị, lên xe bus hay chỗ ngã tư. Người ta nhận ra, tình người vô cùng quan trọng. Tiền bạc, danh vọng, giầu có chỉ là thứ phù du. Tai họa đã giúp người Mỹ xích lại gần nhau.

Khỏi phải nói về thế giới thay đổi sau 11-9. Vị trí siêu cường lung lay. Trong lúc đó người Trung Hoa lặng lẽ tiến lên nhằm chiếm ngôi bá chủ. Cán cân quyền lực đã khác xưa. Không còn quốc gia nào giữ vị trí độc tôn.

Anh Mẫn bảo, chết một lúc mấy ngàn người cũng sợ. Nhưng đáng sợ hơn cả là thế giới không còn an toàn. Nhớ thời xưa đi máy bay không có kiểm tra, không camera an ninh, ra vào tòa nhà UN kiểm soát rất nhẹ nhàng. Thế mà bây giờ chỗ nào cũng như sắp có chiến tranh.

Vết thương lòng của người New York cũng đã lành. Phố xá lại đông đúc như xưa. Những chuyến tầu điện ngầm cũ kỹ chạy suốt ngày đêm chở đầy khách lao đi trong bóng tối. Tòa tháp Empire cao nhất thành phố vẫn lung linh trong đêm. Hình như New York không bao giờ ngủ.

Nơi bị khủng bố đã mọc lên một tòa tháp khác (Freedom Tower) đang trong giai đoạn hoàn thiện. Ngoài ra còn có Tower 2, 3, 4, 5 và 7. Cạnh đó là đài tưởng niệm đúng bằng hai cái móng do tòa tháp đôi để lại. Rồi đây khu WTC sẽ hồi sinh và phát triển rực rỡ.

Hơn một năm nay, anh chị Mẫn Hà có thú vui chơi golf vào cuối tuần. Tivi chỉ bật mỗi kênh thể thao này. Hà My đã lấy chồng. Duy Anh đã là chàng trai 23 tuổi, thâm trầm, ít nói nhưng ngồi vào xe là phóng kịch kim. Hà Linh trưởng thành và đẹp mộng mơ.

Gia đình nhỏ ấy bên Queens bước sang một cuộc sống khác so với 10 trước, trầm lắng và đằm thắm hơn xưa, ngôi nhà của anh chị cũng là nơi tụ họp thân thương của bạn bè khắp bốn phương trời.

Bài và ảnh: Hiệu Minh. NYC. September, 2011

PS. 20 năm sau, anh chị Mẫn Hà thành ông bà ngoại, thành ông bà nội thì phải chờ. Hà Linh, Hà My ra ở riêng. Cu Luck đã 20+ có lẽ không biết bố cháu giặt tã khi nghe tin vụ 9-11. Freedom Tower đã mọc lên nhưng không còn tháp đôi. Nước Mỹ lại chia rẽ, khủng bố ngay tại Capitol nhưng không tìm ra Bin LaTrump. Còn lão Cua, nếu không có Covid thế nào cùng bò đi NYC vào những ngày này.