Tổng Cua tái hòa nhập: Trông người nghĩ đến ta

26/02/2021

Câu này của cha ông có nhiều ý nghĩa, so sánh với người, tự chiêm nghiệm, trước khi lên án hay khen, nên đặt mình vào địa vị của người khác.

Từ khi về hưu (3-2015) và ở hẳn Hà Nội, một số bạn băn khoăn không hiểu lão Cua tái hòa nhập thế nào sau hơn một chục năm sống bên Mỹ. Hồi đầu mình kể vừa nấu bếp vừa nghe VOV trên tần số FM, từ TBT phát biểu, QH họp đến quảng cáo thực phẩm chức năng, thuốc cường dương, bạn blog cười, lão Cua hâm thật rồi. Họ không biết mình còn nghe loa phường ông ổng, hôm nào không có đâm nhớ.

Về vài tháng, mình tập đi xe máy. Lúc đầu đi chậm hơn xe đạp, không bóp còi, đèn đỏ là dừng dù chỉ có một mình đợi. Được dăm tháng thì phóng nhanh hơn, đôi lúc leo lên cả vỉa hè khi vội, chả khác gì grab bike đi đón khách. Giờ thì lão thuê xe hơi chen lấn với đời vào giờ cao điểm xem MXH chửi có đúng không.

Mới về hơi ngán cảnh giao thông Hà Nội nhưng rồi y quen cả tiếng còi vô cớ, đường xá bụi bẩn, nghe dân buôn bán chửi nhau cũng vui. Chiều chiều đi dạo đường Trích Sài ven hồ, xem câu cá trộm, bơi hồ, xem các ông mặc quần đùi hở chim ngồi chơi cờ và các bà ngoáy mông, ưỡn vú, nhảy tango.

Buồn cười gần nhà có quán phở, xa hơn là bán xôi, trứng vịt lộn. Các cô bán hàng văng lung tung từ sáng đến chiều, vui phết. Trong tuần các mẹ trẻ cho con ăn phở trước khi tới trường và để đi làm, lúc nào cũng ầm ầm tiếng quát, nịnh nọt. Nào con ngoan, há miệng ra, ông ba bị đến giờ. Dell sợ ông ba bị, gọi chú công an nhé. A a a, há mồm đây. Nuốt đi, nuốt đi, nào miếng nữa, công an đến bắt. Trẻ con sợ công an mà không sợ ba bị.

Bên cạnh là anh nịnh con, ăn ngoan đi nào, lớn lên bố cho đi máy bay, lên sao Hỏa, sau thành tiến sỹ hay vào trung ương có tiền, bố được nhờ. Bố trẻ khác mắng con như tát nước, con mẹ mày, há mồm, nuốt nhanh, tát vỡ mõm bây giờ, bố đi làm muộn thì lấy c*t mà ăn. Đi muộn mà bị phạt ăn cái đó thì nước mình tiến xa rồi.

Thích nhất mấy tay trẻ vừa đi câu cá trộm hồ Tây về nói chuyện, câu nào cũng kèm Demark. Đan Mạch, hôm nay được con mè Tầu, Đan Mạch lôi mãi không lên, dễ đến 4kg. Vừa bán cho con mẹ mặc váy cộc, Đan Mạch, nhìn thấy cả nữ hoàng Victoria mầu đỏ, đùi trắng nõn. Lẽ ra Đan Mạch tao lấy 120K nhưng nó cứ dạng ra lộ hàng, thế là tao Đan Mạch 100K.

Mà này, canh cá nấu thế nào. Đan Mạch mày ngu như chó. Đầu tiên là cắt đầu, đánh vẩy, rồi Đan Mạch, xào cà chua, cho cá vào. Anh khác nhảy vào, mày ăn cứt mà ngu thế, cá mè không nấu canh. Copenhagen cả nhà mày ngu. Cứ thế mấy ông trẻ tuôn ra những lời có cánh từ thủ đô của chú lính chì, quanh đi quẩn lại toàn về nước xa xôi minh bạch nhất nhì thế giới.

Thấy bà bán mít, thằng cu bảo, cho vài múi nào. Cho thử thì chúng nói, sao múi của bà bé thế. Giời ơi, các chú đ*o biết, múi bé là mít mật đường, nhiều nước, ngon và thơm. Múi to là loại mít quá lứa, sượng do bứt non, không thể chín, bị tiêm thuốc hooc môn, chín ép như kiểu chân dài đi thẩm mỹ viện, ăn chán lắm. Nghe Denmark nhiều, mình đâm quen, viết cả lên blog như quen viết email hồi làm cho Mỹ. Hóa ra tái hòa nhập không khó chút nào.

Tối qua mình xem phim “Ben Fogle – New Lives in the Wild (BBC Earth Series – Ben về miền hoang dã)” kể về cu trẻ người Anh John W. (32 tuổi) buông bỏ cuộc sống đô thành ở London, với 7000 bảng Anh trong túi, mua vé một chiều, để sang sống trên một hòn đảo trên sông Mekong hoang vắng ở Lào cùng với dân thiểu số. Không điện, không nước sạch, không máy tính, không smartphone, tự làm nhà lá, tự trồng rau, bắt cá, sau 4 năm John hòa nhập hoàn hảo với người bản địa, nói tiếng Lào rất khá.

Hay nhất là đoạn John rủ Ben đi bắt nhái về cải thiện bữa ăn cho có vitamine đạm. John chỉ cho Ben cách làm thịt nhái, lấy que sắt đập chết, dùng dao cắt đầu, lột da rồi cho lên chảo xào với lá rau rừng. Anh bảo, dân phương Tây xem chắc ngất nhưng bản thân họ ngày nào cũng ăn thịt, chỉ có điều chính họ không giết mà người khác “xử” hộ, một kiểu đạo đức giả.

Rồi anh khen trẻ con vùng này 4-5 tuổi đã “lãnh đạo” thành thạo con trâu, bơi qua sông chảy xiết, dân nghèo nhưng tốt bụng. Thấy John, véo xôi, tu chung chai bia với người bản địa, tôi đoán anh giống lão Cua phi xe máy lên vỉa hè.

Tôi rất thích series phim “Ben Fogle về miền hoang dã” nhất là tập về John hòa nhập với dân Lào. Phim làm từ năm 2015, chả hiểu bây giờ John còn bên đó, đã lấy vợ Lào chưa. Còn lão Cua về làng Sài đã quen nghe chửi bậy và “trông người mà nghĩ đến ta” cho một cuộc sống khác với lối mòn nửa thế kỷ đầy định kiến.

HM. 2-2021


Số hóa quà Tết: từ tiền mặt đến gift card và e-gift card

08/02/2021

Hôm trước dạo chợ hoa lan hồ điệp, nghe nói mang từ Đà Lạt ra, thấy có chậu hét giá 45tr. Có bạn trả 30tr bên bán không thèm nói gì. Trông người mua có vẻ đi mua giúp làm quà tặng hơn là mua trang trí cho gia đình riêng. Tôi cứ nghĩ, một vị nào đó được tặng vài chậu như thế thì bày ở đâu, bán lại không ai mua. Chưa kể chủ nhà tin mấy cha phong thủy tướng số không thích cả mầu hoa, loại hoa.

Có bài của Cua Times trên Saigon Times số Tết nhé, các cụ nhớ mua báo đọc…

Trong một video clip có danh hài Hoài Linh đóng vai ăn xin với cái bìa carton viết nguệch ngoạc rất buồn cười “Ít nhất 10$ tiền mặt”. Một vị khách đi qua nói vui, đây không có tiền mặt, chỉ có thẻ tín dụng. Nhưng kẻ hành khất cũng không vừa, có máy quẹt thẻ đây. Ăn xin cũng biết chuyển đổi số bằng thanh toán điện tử.

Mỗi dịp Tết đến, dân ta có thói quen mua quà tặng rồi lì xì tiền mặt. Hộp mứt, bánh chưng, bánh qui, chai rượu, đôi khi thêm phong bì tiền nằng nặng, cho vào cái túi đỏ và mang tặng. Gia chủ nhận rồi nghĩ, có đi có lại mới toại lòng nhau, thế là mua túi quà tương đương.

Không ít người được tặng nhiều quá, bổn cũ soạn lại, thêm bớt vào một túi khác rồi đem đi tặng. Hoặc mang ra chợ bán lại lấy tiền. Có chủ hàng rượu kín đáo đánh dấu hàng mình bán và thấy quà rượu quay vòng. Có không ít gia chủ ngồi nghĩ mãi không biết làm gì với đống túi quà y chang nội dung. Một cái vòng luẩn quẩn và đau đầu về quà khi đón Xuân xứ mình, chả hiểu món quà mình mua có hợp với sở thích của người được tặng.

Anh bạn IT có cô người yêu thích được tặng quà linh tinh cho lãng mạn. Vào dịp Tết anh mua trên mạng một phần mềm chống virus vì máy tính của cô bị nhiễm nặng, gửi cho cô lới yêu “I Love You” với cái khóa sản phẩm (production key) là những chữ và số dài ngoằng, hướng dẫn cô cài vào máy. Tất nhiên, cô chào và đi tầu suốt, không hẹn gặp lại. Anh IT đã chuyển đổi số quá sớm trong khi não trạng người tình chưa theo kịp công nghệ, thành ra anh có nguy cơ muộn vợ.

Tuy nhiên, câu chuyện quà điện tử của chàng IT gợi ra một điều, nên chăng xứ mình nên số hóa quà Tết nói riêng và các loại quà khác nói chung cho tiện, các nhà “tài trợ” đỡ đau đầu “mua con gì, tặng con gì”.

Đã từ lâu, phương Tây đã theo hướng thị trường thanh toán điện tử, từ nhà hàng, khách sạn, dịch vụ, trung tâm mua sắm, dùng thẻ tín dụng thay vì tiền mặt. Đi theo là gift card (thẻ quà tặng), một đẳng giá tiền tệ giới hạn hay ghi nợ được các nhà bán lẻ và ngân hàng sử dụng thay cho quà tặng bằng tiền mặt.

Loại thẻ này rất phổ biến, xếp thứ hai trong ưu tiên quà tặng dành cho người tiêu dùng Mỹ và là món quà được mong muốn nhất của nữ giới, trong khi được mong muốn thứ ba ở nam giới của nước này.

Ngày nay, thẻ quà tặng ngày càng trở nên phổ biến vì chúng làm giảm bớt sự lựa chọn của nhà tài trợ về một món quà cụ thể. Đưa tiền mặt không lịch sự cho lắm, trông như hối lộ, nhưng gift card đôi khi không biết mệnh giá dường như đỡ ngượng cho cả hai. Gift card không thể đổi ra tiền mặt mà người nhận bắt buộc phải mua…quà.

Năm 1994, ông Neiman Marcus đã giới thiệu thẻ quà tặng đầu tiên sử dụng cơ sở hạ tầng thanh toán có sẵn mặc dù Blockbuster Entertainment là công ty đầu tiên làm như vậy trên quy mô rộng, thử nghiệm tiếp thị chúng vào năm 1995 và ra mắt trên khắp đất nước vào năm sau.

Ban đầu, thẻ quà tặng Blockbuster thay thế phiếu quà tặng đã bị làm giả bằng máy photocopy màu và máy in màu. Rồi các giao dịch thẻ quà tặng của Blockbuster thông qua cơ sở hạ tầng thanh toán điện tử diễn ra an toàn hơn. Sau này Neiman Marcus và Blockbuster bắt chước thẻ mua xăng của Mobil và thẻ điện thoại trả trước của MCI.

Dần dần thẻ quà tặng được phổ biến khắp thế giới. Vào siêu thị bên Mỹ có thể mua nhiều chủng loại gift card. Trẻ em có thẻ mua sách, đồ chơi, người lớn có thẻ mua vé xem phim, thậm chí quà cho các cô có thẻ mua đồ lót Victoria Secret. Giờ là thị trường khổng lồ Trung Quốc và Ấn Độ. Dùng tiền mặt làm quà sẽ ít dần theo công nghệ đang phát triển vũ bão.

Nhu cầu về các sản phẩm tiên tiến và tiến bộ công nghệ liên quan đến các giải pháp thanh toán đã được ghi nhận trong những năm gần đây. Ngay tại Á Châu, sự tăng trưởng này được hỗ trợ bởi các thị trường chưa được khai thác và nhu cầu về các giải pháp giao dịch điện tử dần hoàn hảo ở Trung Quốc, Nhật Bản, Úc và khu vực. Đây là một hướng phát triển không nên bỏ qua tại quốc gia khởi nghiệp như Việt Nam.

Với sự gia tăng điện thoại di động và internet toàn cầu, ngành công nghiệp gift card bằng thẻ nhựa chuyển sang thẻ quà tặng kỹ thuật số (e-gift card). Cùng với điện thoại thông minh, ví điện tử, dự kiến là cơ hội lớn trong thị trường thẻ quà tặng trong thập kỷ tới. Người bạn IT tặng người yêu cái production key cho phần mềm chống virus là một ví dụ về e-gift card mà không cần dùng hay mua thẻ quà tặng tại cửa hàng.

Theo tính toán của Globenewswire, năm 2019 thị trường gift card ước khoảng 619 tỷ đô và dự kiến sẽ đạt gần 2000 tỷ vào năm 2027, với mức tăng trưởng 15,4%/năm, tương đương với gần 10 lần GDP Việt Nam năm 2018. Riêng Trung Quốc mức tăng trưởng ước tính lên tới 19%.

Trong thập kỷ qua, gần 50% người tiêu dùng Mỹ mua thẻ quà tặng như một món quà trong mùa lễ. Tại Canada, 1,8 tỷ đô la được chi qua thẻ quà tặng, và ở Anh con số này ước tính lên đến 3 tỉ bảng, trong khi đó tại Hoa Kỳ, khoảng 80 tỷ đô la đã được trả cho thẻ quà tặng.

Tặng quà Tết là một trong những nét văn hóa đã tồn tại từ rất lâu tại Việt Nam. Đây vừa là một lời cảm ơn vừa là lời chúc cho một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý. Và quà cáp quanh năm là dịch vụ không thể thiếu trong đời sống của bất kỳ quốc gia nào.

Chính vì ý nghĩa to lớn mà quà Tết mang lại, thì việc lựa một món quà tặng dịp năm mới trở thành rất quan trọng, thể hiện sự trang trọng, tinh tế trong việc tặng quà của người tặng. Tuy nhiên việc đoán ý người nhận là một ma trận không ít đau đầu. Nên chăng nhường sự lựa chọn ấy cho người nhận, nhà “đầu tư” chi cần rút ví điện tử, quẹt mã QR và có ngay món quà như ý, tiện đôi đường.

Việc rút tiền mặt cho người khác như vẻ bố thí, không còn là lựa chọn tại các quốc gia phát triển. Tạo ra dịch vụ in gift card, kể cả e-gift card trên internet, cũng là cơ hội tiềm năng cho những bạn trẻ khởi nghiệp yêu thích công nghệ.

Biết đâu trong thập kỷ tới, mỗi độ Xuân về, Tết đến, trẻ em, người lớn xứ Việt sẽ nhận quà qua điện thoại thông minh như kiểu danh hài Hoài Linh “hành khất” sở hữu máy quẹt thẻ thay vì những phong bì lì xì tiền mặt hay những túi quà “bỏ thì thương, vương thì tội”.

Và cũng biết đâu, đọc bài này xong trên Sài Gòn Times, cô người yêu của chàng IT quay về với anh, vì lỗi duy nhất là do anh đi trước thời đại chuyển đổi số.

Hiệu Minh.


Thăm bảo tàng “Nước mắm Làng Chài Xưa”

26/01/2021

Nhớ hồi du học Ba Lan có anh bạn đá bóng giỏi, hậu vệ chặt chém, được gán nick “chân ngâm nước mắm” nghĩa là chân cứng, hơi chạm là đau điếng. Thế là nước mắm liên quan đến sức dẻo dai của đấng mày râu.

Tôi từng phỏng vấn cô Lan Anh xinh đẹp cho dự án “Ăn gì hôm nay”, thấy cô trẻ, da mịn như gái 18, mình hỏi bí quyết, cô cười, do cháu có chồng Nguyễn Quang Cường bán nước mắm Tĩn truyền thống.

Tôi đùa, hóa ra nước mắm liên quan đến nhan sắc của phái đẹp, chưa chắc do mỹ phẩm Dermafirm nơi cô làm việc. Có khi thời nay người Việt già yếu nhanh do không dùng nước mắm truyền thống như cô Lan Anh.

Hồi tháng 11-2020, tôi đi Phan Thiết với hai vợ chồng cô và mấy bạn khác cũng mê nước mắm. Rất buồn cười, trông tôi có vẻ “truyền thống” các cháu dẫn đi bảo tàng nước mắm thay vì ra ngắm áo tắm, chân dài.

Thật ngạc nhiên, Phan Thiết có bãi biển đẹp hớp hồn, cát trắng và làng chài đầy cá tôm, nay thêm bảo tàng có tên “Nước mắm Làng Chài Xưa” ẩn khuất cùng với những ngôi nhà sang trọng của khu nghỉ dưỡng ven biển.

Thay vì phải đọc toét mắt, các cụ xem video do tôi phỏng vấn anh Trần Ngọc Dũng, TGĐ Dự án “Nước mắm Làng Chài Xưa”.

Dịp Tết này nếu tặng quà, tôi sẽ chọn bình gốm đựng nước mắm Tĩn đảm bảo nguyên chất cá cơm Phan Thiết của anh Dũng thay những chai rượu đắt tiền không rõ nguồn gốc.

Mấy lời tâm sự

Chả hiểu sao tôi vẫn thích Tết ta dù bôn ba xứ người một phần tư thế kỷ. Nhớ thời du học rồi về Hà Nội làm việc 17 năm, mỗi lần chuẩn bị Tết như hành hương. Những năm tháng cuối đời, mắt cha kém, chỉ nghe tiếng để nhận ra con. Chiều ba mươi Tết, ông lần từng bước trong nhà, lắng nghe tiếng xe máy để đợi con. Sau đến lượt mẹ thay cha, lưng mẹ đã còng xuống nhiều hơn, có Tết con cũng không thể về.

Sau này làm việc bên Mỹ hơn chục năm, tôi không có dịp về quê ăn Tết, thắp nén hương nhớ cha mẹ đã khuất núi. Kể từ lần hai thân tiễn con 17 tuổi đi đại học, bỡ ngỡ bước vào đời, thế mà đã gần nửa thế kỷ. Biết đứa con sẽ tìm nẻo đường khác, cha mẹ dặn, đi xa đâu cũng được, nhưng Tết nhớ về. Con đi rồi, cha mẹ sẽ buồn, nhưng phía trước mới quan trọng, cha dặn thế.

Thời ở quê qua chiến tranh và lầm than, tuổi thơ đợi Tết để được vài bữa ăn no, mặc áo lành hơn và có tiền xu mừng tuổi, sao thấy lâu thế. Khi mái tóc đã pha sương, chợt thấy thời gian trôi đi như gió thoảng, lo âu nhiều hơn niềm vui, dù sống ở Mỹ, một nơi được gọi là “thiên đường”.

Về hưu mấy năm nay có thời gian, cứ dịp Tết tôi về vui xuân với chú em út. Nhưng không còn cha mẹ đón đợi, dù nhà thờ, phần mộ khang trang, làm album gia đình, rồi hì hụi làm video clip cho cha nhân kỷ niệm 100 năm, cũng không bù đắp sự thiếu vắng.

Chúng ta hay bàn về bảo tồn văn hóa dân tộc, nói nhiều nhưng làm không được bao nhiêu. Bảo tàng hàng trăm tỷ dựng lên không người xem, trong khi một bảo tàng nước mắm do một Việt kiều bỏ tiền túi luôn nhộn nhịp. Giờ có người bàn bỏ Tết…

Bỏ đi Tết truyền thống thì người già như tôi không còn quê để về thắp hương cho cha mẹ. Quên đi bánh chưng thơm mùi gạo nếp, lá dong với vị nước mắm, là hết chuyện vua Hùng.

Giữ cái gì, để mất cái gì, hay hoàn thiện hơn cái mình có để giữ mãi bản chất Việt, đang đặt ra nhiều câu hỏi. Nếu không, xu thế toàn cầu hóa, nỗi mừng hội nhập, sẽ cuốn đi số phận cái bánh chưng xanh nhỏ bé của Lang Liêu hay mùi nước mắm Tĩn thôi bay xứ Phan Thiết nên thơ.

Nếu không bảo tồn ngày xuân, hôm nào đó ta lại hỏi chính bản thân, mình thuộc dân tộc nào trong thế giới toàn cầu hóa này.

HM. 1-2021


Lễ nhậm chức Barack Obama (20-01-2009)

19/01/2021

Tôi dự lễ nhậm chức TT Mỹ năm 2009 (Obama), 2013 (Obama) và 2017 (Trump) trên National Mall, tường thuật cho VNN, TPO và SOHA. Năm nay 2021 không có cơ hội dù có ở Mỹ. Lẽ ra lễ nhậm chức TT lầ ngày hội non sông, nhưng năm nay Trump đã phá đám.

Không ở Mỹ những năm 2007-2010 thì ko đánh giá hết TT Obama đã làm gì cho nước Mỹ. Nghe theo Trump dìm hàng tất cả các TT trước đó, nhiều fan điên khùng theo đóm ăn tàn, đưa Trump xuống mồ.

https://hieuminh.wordpress.com/2009/05/28/le-nham-chuc-obam/


Cuộc khủng hoảng mang tên Trump: Ngũ quyền phân lập của nước Mỹ

11/01/2021

Thể chế tam quyền phân lập, báo chí độc lập và quần chúng được quyền biểu đạt ôn hòa, luôn giữ cho Hoa Kỳ cân bằng quyền lực. Tất cả bị nhốt trong cái lồng Hiến pháp có từ thời lập quốc “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…” trong bối cảnh cuộc khủng hoảng mang tên Trump đang tới đỉnh điểm.

Nhánh Lập pháp – Thượng viện và Hạ viện, quyền lực thứ 1

Bà Nancy Pelosi tuyên bố vừa gửi “tối hậu thư” cho Mike Pence có 24 tiếng xem xét việc kích hoạt Tu chính án 25 để phế truất Trump. Nếu không sẽ tiến hành luận tội.

Hạ viện do Dân chủ kiểm soát kiên quyết không bỏ qua việc TT Trump đứng sau vụ bạo loạn tấn công vào Capitol Hill dù chỉ còn 10 ngày nữa Trump rời nhiệm sở. Không có chuyện như ông ta nói hồi tranh cử năm 2016, Trump có thể ra đại lộ số 5 ở New York bắn chết người nhưng vẫn vô tội.

Tuy nhiên, Hạ viện trình lên cần có Thượng viện đồng ý với 2/3 số phiếu. Mà Thượng viện do Cộng hòa kiểm soát (52-48) nên Dân chủ cần ít nhất 18 TNS Cộng hòa đồng ý. Hiện mới có 2 người tuyên bố Trump nên từ chức.

Lãnh đạo Thượng viện Mitch McConnell trước đó đã gửi bản ghi nhớ cho các nghị sĩ, chỉ ra quy trình Thượng viện sẽ tiến hành nếu Hạ viện thông qua các điều khoản xem xét bãi nhiệm Tổng thống Trump sau vụ bạo loạn ở quốc hội.

Theo McConnell, kịch bản có khả năng xảy ra nhất nếu Hạ viện luận tội Trump trong 12 ngày tại nhiệm cuối cùng của ông là Hạ viện sẽ thông báo cho Thượng viện về hành động này vào ngày 19/1, khi các thượng nghị sĩ làm việc trở lại sau kỳ nghỉ.

Khi đó, Thượng viện sẽ yêu cầu lãnh đạo Hạ viện trình bày những điều khoản xem xét bãi nhiệm Trump ngay trong ngày. Quy tắc luận tội của Thượng viện yêu cầu Thượng viện “phải xúc tiến quá trình xem xét” các điều khoản luận tội sau khi được lãnh đạo Hạ viện nêu lên, bắt đầu từ 13h ngày tiếp theo.

Do đó, phiên tòa xem xét bãi nhiệm Trump ở Thượng viện sẽ chỉ bắt đầu một giờ sau khi Tổng thống đắc cử Joe Biden tuyên thệ nhậm chức vào 12 giờ trưa 20/1. Quả bóng được đá sang cho chính quyền mới.

Phe Dân chủ sẽ bị mang tiếng luận tội và phế truất…nguyên TT, nghe quen quen. Lập pháp mà có hai nhánh nhỏ (Thượng viện và Hạ viện) quản lý lẫn nhau. Gọi là quyền lực tối cao nhưng cũng bị nhốt bởi cái lồng Hiến pháp.

Nhánh Hành pháp – Chính phủ, quyền lực thứ 2

Các nguồn thạo tin cho hay, Pence sẽ không loại trừ việc kích hoạt tu chính án này, nhưng trong trường hợp “Tổng thống trở nên bất ổn hơn”.

Từ hôm thứ 4 (6/1) tới nay (10/1), Pence và Trump không nói chuyện với nhau. Người biểu tình từng vào nhà QH hò hét Mike Pence, Mike Pence, tìm để treo cổ ông do Pence không chịu lật ngược kết quả bầu cử như Trump muốn.

Tuy đang là Tổng thống quyền lực nhưng trong bối cảnh hiện nay, Trump là con tin của Pence. Chỉ cần Pence lên tiếng, họp chính phủ, trong một nốt nhạc, TT sẽ phải rời nhiệm sở.

Như vậy, Trump làm gì cũng phải nghĩ cho kỹ. Giờ mà véo von hơi bị liều.

Tư pháp – Tòa án, quyền lực thứ 3

Chưa kiện tụng nên tòa ngồi xem. Ngọa sơn quan hổ đấu – Nhớ là ngọa sơn…ngủ nhé, bao giờ có kiện thì ông tỉnh, mở Hiến pháp ra xem và có tiền.

Báo chí – Quyền lực thứ 4

Báo chí thuộc tư nhân nên bên nào câu views được nhiều sẽ giầu. Họ sẽ dựa vào tình hình đấu đá để đưa tin sao cho người đọc thích xem, thích nghe, quảng cáo nhiều hơn, túi họ nhiều tiền hơn. Period.

Mạng XH và quần chúng nhân dân – Quyền lực thứ 5

Dân số Mỹ khoảng 328 triệu trong đó 239 triệu người có quyền đi bầu, khoảng 66.1% trong số này đã tham gia bầu cử, tương đương với 158 triệu. Biden được 81 triệu, Trump được 75 triệu, còn lại 3 triệu cho hai ứng viên độc lập là Jo Jorgensen và Howie Hawkins. Suy ra còn 81 triệu ba phải.

Trong khảo sát gần đây sau vụ tấn công Capitol, có 57% đồng ý bãi nhiệm Trump trong khi có 43% không đồng ý. Lực lượng quần chúng ủng hộ, phản đối, ba phải, tương đương nhau (33-33-33) trong vụ khủng hoảng mang tên Trump.

Trump có thể kêu gọi biểu tình hợp pháp vào ngày 17-1 hoặc đúng hôm Biden nhậm chức. Nhưng quần chúng cũng nghĩ kỹ, theo đuôi dễ lợi bất cập hại… Pence đang muốn chức TT vào 2024 nên trong bối cảnh nguy hiểm này, Trump khơi mào bạo loạn sẽ giúp Pence kiếm phiếu nhưng Pence sẽ cho Trump vô tù.

Quân đội và cảnh sát đâu?

Họ thuộc về nhân dân, vì nhân dân. Tuy dưới quyền của TT nhưng không phục vụ quyền lợi chính trị của TT. Họ sẽ đứng ngoài cuộc tranh giành quyền lực. Hơn nữa cuộc họp QH hôm 6/1 đã tuyên bố Biden là TT hợp hiến từ 12 giờ trưa ngày 20-1. Mọi nỗ lực phản thùng được coi là vi hiến.

Mới hay, thể chế tam quyền phân lập thêm 2 quyền lực báo chí và quần chúng luôn giữ cho Hoa Kỳ cân bằng quyền lực. Tất cả bị nhốt trong cái lồng Hiến pháp có từ thời lập quốc “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…”


Liệu Trump có còn véo von?

10/01/2021

Tin cho hay, PTT Pence không loại trừ việc kích hoạt Tu chính án 25 của Hiến pháp Mỹ để phế truất Trump nếu “Tổng thống trở nên bất ổn hơn”. Chủ tịch Hạ viện Mỹ, bà Nancy Pelosi, tuyên bố đang tiến hành luận tội Trump nếu Pence ngồi im.

Sau 3 tuần nhậm chức của Trump (11-2-2017) tôi từng viết về TT mới, kể về lần sang Maryland thăm anh bạn. Anh kể về bầu cử, người ủng hộ Trump khá nguy hiểm, không lộ mặt. Không dùng poster nhưng khi anh đi dạo với iPad trong khu khá giầu có, tên wifi hiện lên như ma “I Support Trump – Tôi ủng hộ Trump”.

Sau 4 năm cầm quyền, Trump đã tụ tập được 70tr ủng hộ, không ít người thuộc nhóm quá khích. Hôm 6-1, một nhóm khá đông đập phá, tiến vào Capitol Hill hò hét tìm PTT Pence và Chủ tịch Hạ viện Pelosi, sẵn sàng chém giết và treo cổ họ, đòi thay đổi kết quả bầu cử cho tới khi Trump…thắng.

Đây là những điều tôi viết từ 4 năm trước.

Từ thời lập quốc, chính quyền liên bang Mỹ được thiết lập theo mô hình tam quyền phân lập. Quốc hội nắm quyền lập pháp. Tổng thống nắm quyền hành pháp, tòa án tối cao và các tòa án cấp dưới nắm quyền tư pháp.

Khi Trump nhậm chức, Thượng viện, Hạ viện, Nhà Trắng, đều trong tay đảng Cộng hòa, mọi bổ nhiệm và chính sách của Tổng thống đều được thông qua dễ dàng. Mỹ có 2 đảng nhưng khi đó là 2-1, Trump tha hồ làm mưa làm gió.

Trump bổ nhiệm Bộ trưởng Giáo dục, bà Devos, bị phản đối kịch liệt, kể cả hai đảng viên Cộng hòa phản thùng, tỷ số 50:50, Mike Pence, PTT, nhảy vào, bà thoát trong gang tấc.

Devos cho phép dùng súng trong trường học, phụ huynh tự chọn trường công hay tư. Không như trước, ở khu nào học trong khu đó, ngoại tuyến phải tự lo. Chi tiết quan trọng là con học ở đâu, bố mẹ đóng tiền thuế cho khu đó.

Đây mới là vấn đề nan giài, người giầu vào với nhau, người nghèo riêng một chỗ. Giáo viên giỏi chẳng dại gì mà chọn nơi toàn người nghèo. Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, nhưng thằng nào có tiền sẽ bình đẳng hơn. Thủ đô Copenhagen.

Đảng Cộng hòa từng đề nghị giải tán bộ Giáo dục và luôn coi bộ này là cái ung nhọt của xã hội Mỹ. Đây là bộ yếu nhất trong các bộ.

Mitch McDonnell, lãnh đạo phe Cộng hòa chiếm đa số tại Thượng viện, nổi tiếng phá hoại Obama về mọi chính sách từ Obamacare đến phản đối hạn chế dùng súng và cho đây là vi hiến.

Tòa án Hoa Kỳ gọi là độc lập nhưng người của đảng nào sẽ ủng hộ đảng đó nếu dính đến chính trị và quyền lực. Lưỡi không xương nhiều điều lắt léo, huống chi đây là quyền lợi…đảng và tiền.

Jeff Sessions nổi tiếng phân biệt chủng tộc, ghét người nhập cư, da trắng là số 1, vừa nhậm chức bộ trưởng bộ Tư pháp, ngày hôm sau có 350 người nhập cư trái phép bị bắt.

Chú vịt Donald quàng quạc đổi tone liên tục. Hôm trước phản đối One China policy khi nói chuyện với TT Đài Loan, hôm sau đã đổi giọng, một nước Trung Quốc khi điện đàm với Tập Cận Bình. Hôm trước thích Putin và thề sẽ bỏ cấm vận, hôm sau lại đổi giọng, cứ giữ đã. Đổi trắng, thay đen, chẳng cần biết luật là gì.

Nước Mỹ cần cải cách nhưng không phải cách Trump dumping cho vào sọt rác giá trị của người đi trước như hiện nay.

Như một nghị sỹ Mỹ nói, trong Nhà Trắng đang có một con gấu ám chỉ ông Trump không cần biết luật lệ là gì. Để chế ngự chú gấu với những ẩn số khó lường, mật ong và cá hồi tươi chưa đủ cho một tỷ phú, mà cần hệ thống tam quyền phân lập và báo chí tự trọng, đúng sai phải dựa vào Hiến pháp, mới đủ sức đưa nó vào chuồng theo đúng nghĩa.

Những người đứng sau chú gấu dùng password “I support Trump” trong wifi là một ẩn số khác của nước Mỹ.

Nếu cả ba nhánh quyền lực, báo chí bị thao túng, người ủng hộ Trump quên đi giá trị cơ bản mà Jefferson và các cha đẻ nước Mỹ từng viết trong Tuyên ngôn “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…” thì dễ thành thảm họa cho quốc gia toàn người nhập cư một thời nổi tiếng là miền tây hoang dã.

Không những thế, quốc gia số 1 thế giới mải lao vào “nội chiến pháp lý” và lãnh đạo véo von trên Twitter không cần biết ai nghĩ gì, như thời của “Cuốn theo chiều gió”, thì thân phận các nước nhỏ dễ bị những con cá mập khác nuốt chửng.

Bởi Mỹ yếu đi là lúc các đối phương tranh thủ buôn lậu và làm càn, hôn cả cô Scarlet khi chồng vừa chết như nhân vật Butler thực dụng “làm giầu thời tao loạn”.

=========

Quả thật, sau 4 năm những điều tôi viết còn nguyên giá trị. Xúi người biểu tình “fight like hell – Hãy chiến đến cùng” tiến về Capitol còn mình chui vào Nhà Trắng ngồi đợi tin chiến thắng. Chỉ khi bị ép Trump mới kêu gọi biểu tình ngừng, nhưng còn cố véo von “Go home. I love you. You are special – Về nhà đi các bạn. Tôi yêu các bạn. Các bạn thật đặc biệt” khi nói với những kẻ đòi tìm giết PTT Pence và bà Pelosi.

Các bạn “đặc biệt” ấy đang bị FBI sờ gáy. Người hứa tát cạn đầm lầy Washington đang bị bùn ngập tới miệng. Twitter cấm Trump vĩnh viễn.Tôi viết mới đây thôi về tiểu thuyết “Tiếng chim hót trong bụi mận gai – The Thorn Birds” kể về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian nhưng rồi chết vì gai.

Trump thất trận, vẫn véo von (twitter) trong vườn hồng đầy gai của Nhà Trắng, nhưng với thời gian sẽ lịm dần lao vào những cái gai fake news của chính ông. Ông đã tự xử mình, đưa mình lên đỉnh cao bằng Twitter và tự hạ mình cũng bằng tiếng véo von.

Những ai còn tiếc Trump hãy đừng nghe Trump nói mà hãy xem Trump làm. Words are cheap but your life is expensive – Lời nói vốn rẻ tiền, cuộc đời của bạn mới đắt giá.

Bài 4 năm trước https://hieuminh.wordpress.com/2017/02/11/tuan-3-trump-tam-quyen-co-con-phan-lap/


Những lá cờ và banner trong cuộc nổi loạn đập phá Capitol Hill

08/01/2021

Đập vào mắt tôi là lá cờ của miền Nam từ thời Cuốn theo chiều gió được một người biểu tình pro-Trump ngang nhiên đi vào sảnh của nhà QH Mỹ. Trong chiến trận, cắm được cờ nghĩa là chiến thắng mang tính biểu tượng.

Thử hỏi một hôm nào đó người biểu tình phá cửa Trung Nam Hải và cắm cờ Tưởng Giới Thạch thì sự thể ra sao.

Các bạn thử giải mã những lá cờ dưới đây….

Tin giờ chót, Trump đã nói những người đập phá Capitol đáng bị trừng phạt dù trước đó ông xúi giục chiếm nhà QH. Câu chuyện hôm qua sẽ để lại hậu quả khôn lường.

Trong một bài viết, tôi từng so sánh Elsin và Trump. Yeltsin từng thách đố với cả hệ thống ĐCS Liên Xô, vứt thẻ đảng vào sọt rác ngay trong thềm đại hội, đứng trước mũi xe tăng ngăn cản cuộc đảo chính, rồi chính ông ra lệnh bắn đại bác vào nhà QH khi thấy phe đối lập đòi đảo chính. Trong mấy năm làm TT, Yeltsin sa thải 6 thủ tướng.

Donald Trump có kiểu hành xử tương tự như Boris Yeltsin, sẵn sàng thách đố cả thế giới. Nếu quân đội nghe lời thì Trump nã pháo vào Capitol Hill để lật ngược bầu cử.

Xin kể thêm về lá cờ sao của Hoa Kỳ. Anh bạn kể rằng, có bà gốc Mễ (Mexico) thi vào quốc tịch Mỹ. Phỏng vấn nhưng chẳng trả lời được câu nào. Tay “hỏi cung” chán quá liền hỏi “Bà có biết hát quốc ca Mỹ không?”. Cụ già 70 liền đứng lên, tay đặt vào tim, hát lầu lầu và được luôn quốc tịch Mỹ.

Như Tiến quân ca của Việt Nam, quốc ca Mỹ cũng có lời về cờ, sao, sa trường “Nhìn cờ bay với bao tự hào //Giữa sa trường đầy gian lao//Vẫn tung bay cờ sọc sao//Lồng lộng gió trên chiến hào//Hồn non sông hiên ngang vẫy chào”

Hồi mới sang Mỹ (2004), tôi ở trong khu Riverplace (Arlington, Virginia). Chiều chiều sau giờ làm việc, tôi thường dạo bước qua cầu Key bắc qua sông Potomac êm đềm. Tôi ngỡ cầu Key là cái “chìa khóa mở cửa” từ bang Virginia để vào thủ đô DC và rất tâm đắc với cách tự hiểu của mình.

Khi đọc lời giới thiệu tôi mới biết đây chính là cây cầu mang tên Francis Scott Key, một nhà thơ nghiệp dư, nhưng lại là tác giả lời quốc ca của Hoa Kỳ.

Chuyện kể rằng, vào tháng 9-1814, cách thời đại của Văn Cao hơn một thế kỷ và thật lạ kỳ cũng vào tháng 9, Francis Scott Key cùng với đồng đội là John Stuart Skinner đi từ Baltimore (tiểu bang Maryland) đến gặp đoàn thủy thủ của Anh trên tầu HMS Minden, lúc đó đang xâm lược nước Mỹ, để xin trao đổi tù nhân.

Hai người đến gặp đối phương đúng vào lúc hai tướng của Anh quốc đang bàn chuyện tấn công Baltimore của Mỹ. Sợ bị lộ kế hoạch tác chiến nên cả hai bị tạm giữ.

Chính đêm bị giam đó, Francis Scott Key đã chứng kiến pháo đài McHenry bị quân Anh oanh tạc. Cảnh chiến trận hiện lên trước mắt. Thật lạ lùng lá cờ với 15 ngôi sao và 15 sọc (đại diện cho 15 bang khi đó) vẫn hiên ngang chống đỡ oai hùng với bom đạn. Cờ còn nghĩa là pháo đài còn, nước Mỹ còn.

Chiến thắng đó giúp Francis Key viết bài thơ có tựa đề “Bảo vệ pháo đài McHenry” mà trong đó tả chiến trận khốc liệt “And the rocket’s red glare//the bombs bursting in air//Gave proof through the night that our flag was still there. – Đầy trời rền vang tiếng phá//Tiếng bom gào như xé gió//Hãy vững tin trong đêm dài//Nhìn lên lá cờ còn đây”

Lá cờ này sau đó được gọi là “The Star Spangled Banner Flag” hiện được trưng bày ở Viện Bảo tàng Smithsonian tại Washington DC.

Lời thơ của Francis Scott Key được John Stafford Smith, một nhạc sỹ ở London, viết nhạc và phổ cập khắp nước Mỹ. Dù tên gốc được đặt là “Bảo vệ pháo đài McHenry” nhưng khi phát hành, nhà in ấn các tác phẩm âm nhạc Thomas Carr đã đổi thành “The Star Spangled Banner Flag – Cờ sao chói lọi” như ngày nay.

Bài hát này được hát trong những dịp lễ quan trọng, như quốc khánh Mỹ 4-7, lễ duyệt binh rồi các sự kiện thể thao hay văn hóa quan trọng, nhưng chưa bao giờ được công nhận là quốc ca.

Cho mãi tới tháng 11-1929, một nhà biếm họa vẽ tranh vui “Tin hay không thì tùy, nhưng Hoa Kỳ chưa có quốc ca”. Được dư luận đồng tình, Quốc hội Hoa Kỳ mới chuẩn y “The Star Spangled Banner Flag” là quốc ca chính thức sau đó hai năm.

Hôm qua (6-1-2020), theo một nghĩa nào đó, Hoa Kỳ đã “mất nước” trong vài tiếng vì cờ Phương Nam đại diện cho phái Trump, có từ thời nội chiến đã phấp phới trong nhà Quốc hội.

Không nã đại bác vào nhà Quốc hội nhưng fan cuồng Trump đã cắm được lá cờ. Dường như ý định của Trump không dừng ở việc lật ngược kết quả bầu cử.


%d bloggers like this: